Yêu nhau đi
vì thời gian chẳng đợi,
Đóa hoa hồng
rồi cũng sớm tàn phai,
Đời tươi vui sao anh
chẳng đoái hoài,
Tình em đấy sao anh không
đón nhận.
Để em buồn
trong những chiều gió lộng,
Để tóc bay, để
mắt mộng xa xôi,
Để lang thang trong những
phố thưa người,
Đếm thương nhớ cô đơn
trong từng bước.
Anh yêu ơi,
lòng em hằng
nguyện ước,
Ta yêu nhau
và mãi được
gần nhau,
Bước chung đôi cho hết
một nhịp cầu,
Gom hoa bướm xây lâu đài
tình ái.
Nguyễn P. Thúy
February 15, 1976