
Cả không gian bỗng
chốc thành hư ảo,
Trong sững sờ, em chỉ
thấy riêng anh,
T́nh vương vương
trong sóng mắt khuynh thành,
Môi đoan
chính bỗng nở hoa hàm tiếu.
Ḷng rộn ră với bao nhiêu
cung điệu,
Khúc ân t́nh từ vạn
thuở xa xưa,
Chơi vơi trong điệu
vũ dưới trăng mờ,
Em ngây
ngất ghé môi vào trái cấm.
January 27, 1976
***
Em v́ anh mà làm thơ t́nh ái,
Em v́ anh mà ca ngợi t́nh yêu,
T́nh lên ngôi với bao vẻ
diễm kiều,
Ban cho em cả một trời
hoa mộng,
Em sung sướng hồn nhiên
trong trời rộng,
Ư trong ḷng
em vụng ghép thành thơ.
February 15, 1976
Nguyễn P. Thúy