
Ngày xưa khi bước chân
đi,
Người cầm tay nói, hãy
ghi lời thề,
Dù cho cách vạn sơn khê,
Lòng người vẫn
nhớ, vẫn thề yêu tôi.
Dù cho vật đổi sao
dời,
Lòng tôi chỉ biết yêu
người mà thôi.
Bây giờ người đã
về rồi,
Lời thề năm ấy
biết người còn ghi.
Mà sao người ngoảnh
mặt đi,
Gặp tôi hờ hững, nói
chi cũng thừa.
Ôi lời thề thốt ngày
xưa,
Có ngờ gian dối, lọc
lừa yêu thương.
Thả bay theo gió ngàn
phương,
Tôi về đơn lẻ,
sượng sùng thịt da.
Vì ai hoa đã nhạt nhòa,
Vì ai vương vấn, đợi
chờ, nhớ mong.
Nguyễn P. Thúy/VN 1974