
Tôi ước mơ nhiều
khi lớn lên,
Giúp đời, giúp
nước, giúp gia đ́nh,
Làm nên công nghiệp vang bốn
cơi,
Hậu
thế ngàn đời sẽ khắc tên.
Tôi muốn sống đời
trai chí cả,
Vẫy vùng cho thỏa dạ
hùng anh,
Một tay ǵn
luân lư, giữ thành,
Một tay
tạo an lành cho dân.
Thà một phút vầng
dương chợt sáng,
C̣n hơn le lói suốt trăm
năm,
Đă sinh ra là đă nợ
nần,
Tôi sẽ
trả, thêm phần lời lăi.
Nhiệt huyết, trí tài
đem hiến măi,
Đến khi phải nhắm
mắt xuôi tay,
Tôi chỉ mong yên giấc
ngủ dài,
Trong áo quan
bằng gương trong suốt.
Phủ đầy hoa hồng
vàng yêu thích,
Quốc kỳ xin bọc xác
thân tôi,
Xin ai đừng ủ rũ, ngậm ngùi,
Thương
tiếc một người đi vĩnh viễn.
Từng đóa hồng thả
rơi lấp kín,
Huyệt đất này ở
đến ngàn thu,
Thế là xong, hết một
giấc mơ,
Ôi sung sướng nợ
đời đă sạch.
Nguyễn
P. Thúy/VN 1974