
Tối 30 Tết Mậu
Thân, 1968, khu phố trên đường Lê Đại Hành
rộn ràng đón Tết.
Trước mặt nhà tôi là khu cư xá hai tầng
khang trang của người Việt gốc Hoa, được
trang hoàng vải đỏ, hoa đỏ, và từng tràng
pháo đỏ dài buông thỏng trước cửa nhà,
nhưng bên vệ đường, sát cột đèn,
một đống rác to cỡ chiếc xe hơi,
đầy rẫy những đồ phế thải.
Gần 12 giờ đêm, anh
tôi, tôi và hai đứa em chen lấn, tḥ
đầu ra ngoài cửa sổ trên lầu xem người
ta đón Tết. Bên
dưới, bố mẹ tôi đang treo pháo trước
cửa nhà, bậc thềm với hai chậu cúc vàng
tươi, khoảng sân con với những chậu hoa
vạn thọ, chậu quất, chậu mai, chậu lan; bên ngoài cánh cổng sắt là
đường Lê Đại Hành, vài chiếc xe vút nhanh
về cho kịp giờ giao thừa. Bên kia, trong khu
cư xá, người ta đang x́ xụp vái trước
những bàn thờ bày ngoài cửa nghi ngút khói hương.
Rồi th́ hàng loạt
tiếng pháo nổ vang cùng một lúc, dưới nhà, bên
đường, xác pháo hồng bay tơi tả như
mưa hoa, ẩn hiện giữa đám khói mù mịt, đặc
quánh, xen lẫn là những tiếng nổ lớn của
pháo đại, những lằn xẹt vút lên trời
rồi nở tung ra những đóa hoa cúc vĩ đại,
màu đỏ màu vàng. Tiếng
pháo nổ đùng đùng, liên miên bất tận, chúng tôi sặc
sụa v́ khói, bịt tai, trố mắt
xem họ thi nhau đốt pháo lấy hên đầu
năm.
Chừng
chập sau th́ tiếng pháo ngừng, chỉ c̣n nghe lẹt
đẹt vài tiếng thưa thớt vẳng lại
từ xa.
Tiếng chúc nhau, tiếng cười nói
hả hê, vui vẻ, ồn ào cả khu phố, chúng tôi
đóng cửa sổ, chạy xuống nhà mừng tuổi
bố mẹ, nhận tiền ĺ x́, rồi đi ngủ.
Mùng một, họ hàng,
những người quen với bố tôi, và những
người làm trong bệnh viện Chợ Rẫy
đến chúc Tết thật đông, anh em tôi
được nhiều tiền ĺ x́. Chúng tôi hết chơi tam cúc,
bầu cua cá cọp, lại xem Tivi, và được ăn
mứt, bánh kẹo thả dàn mà không sợ bị rầy la.
Sáng mùng hai,
chúng tôi dậy rất sớm, náo nức v́ sẽ
được xuất hành đi chúc Tết. Tôi hé cửa
sổ pḥng ngủ trên lầu, nh́n ra ngoài, phố vắng
tanh, nhà nhà đóng cửa im ỉm, thỉnh thoảng có vài
chiếc Honda, taxi chạy ngang.
Bỗng tôi để ư đến một đám
người mặc quần áo đen từ phía cuối
đường đang tiến dần về phía nhà chúng
tôi, đầu đường Lê Đại Hành, tôi chỉ
cho bố và anh tôi xem. Vừa
thoáng nh́n, mặt bố tôi biến sắc, ông nhanh tay rút lá
cờ quốc gia đang treo ở cửa sổ vào,
nhẹ nhàng đóng hết các cửa lại, rồi se
sẽ cho mẹ tôi và chúng tôi biết họ là lính chính quy
Bắc Việt, dựa trên cách ăn mặc của họ với
miếng vải đỏ quấn ở cánh tay và đôi dép
quai bằng vỏ xe. Lời
nói của bố tôi như một trái bom nổ tung, cả nhà sững sờ, sợ
đến thất thần.
Con chó Lu cũng cảm được sự sợ
hăi của cả nhà, nó im thin thít, bám theo
chúng tôi không rời, bộ phận sinh dục của nó ḷi
ra, đỏ ḷm, lê lết trên sàn, trông ghê quá.
Sau khi bàn tán
với mẹ, bố tôi quyết định trốn lên
attic, khoảng trống giữa mái và trần nhà, nơi
đàn dơi làm tổ. Anh tôi và mẹ chồng hai
chiếc ghế để bố trèo lên, đẩy người
bố sát gần khung cửa nhỏ trên trần thông
với attic, bố dùng hết sức đu người
lên, khẽ khàng ngồi ngay mép cửa, tránh làm xao
động lũ dơi, rồi ra dấu cho mẹ tôi
đóng khung cửa lại.
Chúng tôi và
mẹ khom người dưới cửa sổ pḥng
ngủ, hé mắt nh́n ra ngoài qua khe hở nhỏ của cánh
cửa sổ. Bên kia
đường, trước mặt nhà tôi, bọn họ
vừa chận một người khách bộ hành lại,
hỏi giấy tờ.
Người đàn ông trung tuần, mặc quần tây
kaki, áo sơ mi trắng, sợ sệt, run rẩy móc túi
quần lấy giấy tờ đưa cho người
đàn bà trong bọn họ.
Người đàn bà c̣n trẻ, trắng trẻo,
khoảng trên 20 tuổi, tóc thắt bím hai bên, tay quấn
khăn đỏ, khẩu súng lục đeo ngang eo, quát tháo
người đàn ông bằng giọng Bắc nặng, khó
nghe:
-
Đi đâu sớm thế.
-
Dạ … đi chúc Tết họ hàng trong
Chợ Lớn.
-
Nhà ở đâu mà đi qua ngă này.
-
Tôi .. nhà tôi ở Ḥa Hưng,
thẻ căn cước có đề.
Người
đàn bà nhíu mày:
-
Cách đây bao xa?
-
Chừng hơn nửa tiếng chạy xe.
-
Đi chúc Tết hay đi t́nh báo?
-
Đi chúc Tết thiệt mà.
Người đàn bà
chăm chú quan sát người đàn ông thật kỹ, tay để trên súng, đi qua đi
lại. Người
đàn ông cúi gầm mặt, tránh những đôi mắt hau
háu, sắc lẻm của bọn họ.
Thời gian chậm trôi,
hồi hộp nhức tim. Người đàn bà bỗng
vẫy một tên trong bọn ra xa chừng vài bước,
ghé tai thầm th́, tên đó gật đầu, bước
lại gần người đàn ông, rút cái băng
đỏ trên tay định bịt mắt, người
đàn ông hốt hoảng, thối lui, ngó quanh t́m
đường chạy, nhưng không kịp nữa,
bọn c̣n lại tiến nhanh, siết chặt ṿng vây,
một tên nắm tay người đàn ông bẻ quặt
ra sau và cũng lấy khăn đỏ cột lại.
Người đàn ông
bị bịt mắt, cột tay,
được dắt đến bên đống rác, bị
bắt quỳ, dựa người vào đống rác,
mặt hướng về người đàn bà. Người đàn ông ngoái cổ
qua lại, nghe ngóng, miệng không ngớt van xin: “Tại sao lại như vầy. Xin đừng giết tôi. Đừng giết …” Một phát súng chát chúa cắt ngang
lời van xin, thân người đàn ông rung lên, bật ra
phía sau, rồi hơi ngả ra trước, và cuối cùng
th́ đổ lên trên đống rác, nơi ngực máu loang
đỏ ối chiếc áo sơ mi trắng. Người đàn bà chiêm ngưỡng
làn khỏi mỏng tan nhanh nơi miệng súng, rồi
đút vào bao, cười tươi, nói: “Trúng tim”.
Cả bọn bước
lại quan sát cái xác c̣n đang co giật, vài người
đề nghị nên cho nó phát súng ân
huệ. Người đàn bà
rút súng kề vào màng tang bấm c̣, cái xác dội ngang, từ
mũi và màng tang rỉ ḍng máu tươi thắm. Người đàn bà ngước
mặt quan sát hai bên phố, dơ cao khẩu súng, ngoắc
ngoắc, rồi chậm răi bước đi, cả
bọn theo sau.
Chúng tôi vội vă thụp người
xuống nín thở, con Lu nằm dí xuống sàn, lưỡi
thè dài, tiếng rên ư ử tắc nghẹn trong cổ. Thời gian cô
đọng, yên lặng rợn người.
Một
hồi lâu, lâu như một thế kỷ, mẹ tôi từ
từ nhướn người lên, chúng tôi đợi
một lúc, khi thấy mặt mẹ b́nh thản th́ chúng tôi
cũng từ từ nhướn người lên, liếc
mắt qua khe cửa sổ. Bọn họ đă đi hết,
cái xác người đàn ông dựa vào đống rác,
ngồi đè lên chân, bên quỳ, bên duỗi, cái khăn
đỏ bịt mắt biến mất, mắt mở
trừng trừng, máu đă đặc thẫm màu. Tôi để ư
thấy vài cánh cửa sổ bên khu cư xá mở he hé
rồi đóng ngay lại.
Mẹ tôi
kể lại cho bố tôi nghe chuyện xảy ra, bố
tôi đ̣i xuống để liên lạc với bịnh
viện Chợ Rẫy, vào đấy lánh nạn. Trong lúc bố
tôi điện thoại vào bịnh viện th́ mẹ tôi vội
vă thu dọn quần áo và vài thứ
cần dùng cho vào túi. Chừng
nửa tiếng sau th́ xe Hồng Thập
Tự đến, không hú c̣i, đậu sát lề
đường. Chúng tôi
hấp tấp ra khỏi nhà, con Lu ngoan ngoăn nằm im trong tay anh tôi, mơm bị tay anh giữ chặt. Xe đi ngang đống rác, xác
người đàn ông tênh hênh, nổi bật vết máu
loang, cặp mắt trợn ngược toàn ḷng trắng,
tôi rùng ḿnh, lấy tay che mặt, mẹ tôi dục bác tài
xế chạy nhanh lên.
Vào đến cổng
bệnh viện Chợ Rẫy đă thấy xe
cứu thương ra vào tấp nập. Xe chúng tôi len lỏi trên con
đường chính, cuối đường là nhà bác
sĩ giám đốc bệnh viện, chúng tôi sẽ tạm
trú ở đây, pḥng làm việc của bố tôi cách đó
năm phút, gia đ́nh tôi sẽ được an toàn. Ông giám đốc và gia đ́nh
về quê ăn Tết, cả căn nhà
rộng tạm thời thuộc quyền sở hữu
của chúng tôi. Nhà một
tầng, có pḥng khách, pḥng ăn, bếp, và ba pḥng ngủ, ngoài sân
rộng, có vườn cỏ, cây ổi, cây mận, hoa
Trang, hoa Sứ, và những bụi cây thấp trước
cửa sổ, chúng tôi thích quá, nhảy tót ra vườn, leo
lên cây hái trái, quên hẳn chiến tranh đang bùng nổ
dữ dội bên ngoài bịnh viện.
Sáng hôm sau, xe
cứu thương chở tôi và mẹ về nhà lấy
thêm vài thứ cần dùng, đường phố không bóng
người, chỉ có chiếc xe quân đội nhớn
nhác, hùng hổ vụt qua.
Cuối đường Lê Đại Hành tôi thấy
một chiếc xe zeep nằm ch́nh ́nh,
phía băng trước có hai xác người cháy đen
đủi. Đầu
đường, người đàn ông bị bắn
chết vẫn c̣n đó, thây chương ph́nh, banh cả
cúc áo. Tiếng xe chạy làm động đàn chuột ríu
rít chạy quanh, và lớp ruồi đen ng̣m đang bu kín
cái mặt vội bay lên từng đàn rồi lại xà
xuống ngay. Tôi dáo dác t́m khuôn
mặt người đàn bà trẻ đă hân hoan thốt
“trúng tim”, không biết người ấy có bao giờ làm
Mẹ.
Nguyễn P. Thúy, 05/23/2006