
Tôi nhắc bạn tháng Tư Đen
sắp đến,
(1)
Bạn nói: “Thôi đừng
bới đống tro tàn.
Việt Nam bây giờ tiến
bộ mở mang,
Chủ nghĩa Cộng
Sản ném vào sọt rác.
Về đi, về thăm quê nhà
đẹp lắm,
Dải giang sơn
liền từ Bắc đến
Tôi thở dài nghĩ
đến vết thương ḷng,
33 năm vẫn
tươi ḍng máu rỉ.
33 năm mất mát nhiều vô kể,
33 năm chưa
có dịp thứ tha.
33 năm da diết nhớ quê nhà,
Về th́ dễ mà sao ḷng thấy khó.
V́ tôi không thể ơ thờ, khiếp
nhược,
Trước lũ ngu dành trị
nước độc quyền.
Trước bất công của xă hội
đảo điên,
Trước vi phạm của nhân
quyền, dân chủ.
Trước đạo đức và nhân
t́nh sụp đổ,
Trước lầm than, khốn khổ
của người dân.
Trước bóc lột lao động,
cướp ruộng vườn,
Trước phận gái trầm luân, thân
lưu lạc.
Trước giang sơn chủ quyền
dần mất mát,
Trước nhố nhăng của nhà
nước sư, cha.
Trước tôn vinh giả tạo gán Cha Già.
(2)
Trước tham nhũng, giàu sang dành chế
độ,
Tôi, con người với căn bản
lương tri,
Chẳng thể nào cúi đầu xin an
phận.
Chẳng thể nào bịt tai, che mắt
hận,
Chẳng thể nào không khóc vận quốc
gia.
Chẳng để dân bị giam lỏng
trong nhà, (3)
Chẳng cúng tiền cho quỷ ma
trường thọ,
Chẳng dại dột tin “quê: chùm khế
ngọt”, (4),
Chọn con đường không hợp tác
là hơn!
Nguyễn
P. Thúy, 4/30/2008
http://geocities.com/thuyha12a2
(1) Tháng 4, 1975
(2) Hồ Chí Minh
(3) Chính quyền giam lỏng người dân trong nhà tù
vĩ đại
là nước Việt
(4) Chính quyền dùng câu “Quê
hương là chùm khế ngọt” để chiêu dụ người Việt hải ngoại về thăm quê hương.