Tịnh Yên

 

Vườn u tịch, chỉ em,

Không gian ngưng đọng, niềm riêng giữ ǵn.

Hoàng hôn bóng ngả lung linh,

Niềm đau ̣a vỡ, con tim nghẹn lời.

 

Vai run bần bật không ngơi,

Khóc đi cho thỏa cho vơi điên cuồng.

Xua đi ám ảnh chập chờn,

Trói đời trong mộng, d́m hồn trong thơ.

 

Phải chăng nghiệp số vật vờ,

Cố vùng vẫy thoát lại u uất ḷng.

Mai kia về cơi không,

Trả đời áo rách, tấm ḷng an nhiên.

 

Này đây tất cả ưu phiền,

Hỉ, nộ, ái, ố của phiên chợ đời.

sạch, từ giă cuộc chơi,

Theo làn ánh sáng ngời ngời đầm sương!

 

Nguyễn P. Thúy, August 25, 2010