
Ta
yêu em, tình
muộn màng, vô vọng,
Phận
long đong theo
đuổi mãi bóng hình.
Em
yên vui bên
mái ấm gia đình,
Tim đã khép,
biết tình si vạn kiếp?
Ta buồn bã trong không gian u tịch,
Tâm bần thần trong nhúc nhích thời
gian.
Lúc tỉnh mê giữa thực mộng
bàng hoàng,
Da diết nhớ, mơ màng em diễm
ảo.
Em tha thướt, xinh tươi,
mềm xiêm áo,
Ước ao sao được kề
má tựa vai.
Được nâng niu, ôi khuôn mặt
trang đài,
Được sa đà trong mắt nai
sâu thẳm.
Hôn mải miết lên làn môi say
đắm,
Nghe triều dâng, sóng cả đập
chập chùng.
Ghì thân em, vòng tay xiết không ngừng,
Cho tan biến, ngấm dần từng
thớ thịt …
Ta qụy lụy, vật nài xin ân
huệ,
Một lần thôi, em nhé thốt lời
yêu.
Một lần thôi, thề không dám
xin nhiều,
Đủ mãn nguyện để
đợi yêu kiếp khác.
Nguyễn
P. Thúy, 9/14/2010