T́nh Gửi Trong Thư

 

WashingtonDC

Ngày , tháng , năm 2011

 

Lan ơi ời,

Nhờ Nguyễn T. Minh mà tao t́m được mày sau bao nhiêu năm bặt tin nhau.  Mừng ơi là mừng.  Mày và gia đ́nh vẫn b́nh an? Đă có cháu nội ngoại chưa?

Tao có thể dùng những từ hoa mỹ, lịch sự trong cách xưng hô, nhưng vẫn thấy hai chữ “tao”, “mày” mới diễn tả được hết sự thân mật, thắm thiết của t́nh bạn chúng ḿnh hồi c̣n ở dưới mái trường Gia Long, đồng ư không?

 

Mày có biết là khi tao hối hả qua Mỹ, c̣n ráng đem theo cuốn “Một Thoáng Hương Mơ” – lưu bút của lớp 12A2, niên khóa 1966-1973.  Nó quư lắm đó v́ chứa cả một quăng đời hoa mộng của tụi ḿnh và đă vực tao dậy trong những lúc chán nản, cô đơn.  Mỗi lần có tin bạn cũ, tao in vài trang gửi đi, mong rằng tụi nó sẽ được ấm ḷng. 

 

Đây là tấm ảnh của lớp ḿnh, 12A2, chụp vào lúc cuối năm với quư thầy cô. Hơn 20 đứa vắng mặt, không biết tụi nó chạy loanh quanh chỗ mô, thế nào cũng có vài đứa giả bịnh hay trốn học đi chơi!

 

 

 

Lan à, tao t́m lại được đám bạn của ḿnh rất t́nh cờ Lan ạ, qua bản tin Họp Mặt Gia Long năm 2001 của 1 tờ báo địa phương, chỗ họp cách nhà tao không xa. Tao ḷ ḍ đến và lớ ngớ hỏi: “Có phải các chị học ở Gia Long không?”, thật là ngù ngờ quá phải không mày?  Cũng may mà tao gặp được Trần T. Kim Khánh và Nguyễn T. Thanh Hải, cùng một số bạn cùng niên khóa nhưng khác lớp.  Mới thoạt nh́n, tao chẳng nhận ra ai, nhưng khi nói chuyện th́ những nét quen thuộc khi xưa dần dần nhận ra. 

 

Tao xin tạ ơn Đời, tạ ơn Người đă đưa tao về “Động Mai Vàng” thân thương sau bao năm trời t́m kiếm.  Đêm đó tao thao thức với bao kỷ niệm yêu dấu thời Gia Long ùn ùn kéo về.  Mày có nhận ra Kim Khánh, Thanh Hải và tao trong ảnh này không? Có khác xưa nhiều quá không? Trong cái xứ thừa ăn, thừa mặc này, đứa nào mà chẳng bụ bẫm ra với thời gian!

 

 

Về sau tao biết tin Nguyễn T. Quảng và Trần T. Thủy đang ở Pennsylvania và bắt liên lạc được với các bạn 12A2 đang ở bên Úc như Nguyễn T. Tuyết Mai, Nguyễn T. Hồng, Huỳnh T. Xuân Hiệp, Hoàng T. Hường, Trần T. Thu Cúc, và Trần T. Tuyết Lê.  Rồi tụi tao lập nhóm để sinh hoạt hàng ngày qua Internet, hầu giữ mối liên lạc và duy tŕ t́nh bạn đẹp đẽ.

 

Phải chờ đến năm 2005 tao đi dự Đại Hội Gia Long Thế Giới (ĐHGLTG) Kỳ II, 2005  tại Houston mới gặp được rất nhiều bạn.  Thật không có bút mực nào tả được hết niềm hân hoan, vui sướng khi tao gặp lại Tuyết Mai - Người T́nh Đầu Tiên,  từ hồi lớp đệ Thất.  Hồi xưa hắn cắt tóc ngắn, dáng ngang tàng, bây giờ hắn đẹp gái với mái tóc dài gợn sóng và ăn mặc rất là hợp thời trang, mày ạ.  Khổ nỗi t́nh địch của tao là nhỏ Nguyễn T. Minh – Tí Điệu lại kè kè bên hắn.  Tuy vậy chớ Tí Điệu cũng biết điều và lịch sự, để tao thoải mái tâm t́nh rủ rỉ, rù ŕ với Tuyết Mai đă đời.  Mày xem h́nh tao ngồi giữa hai đứa tụi nó nè, thuận ḥa và hạnh phúc quá hỉ! 

 

 

Ngày vui qua mau mà niềm vui chưa dứt, tụi tao lại hẹn nhau 2 năm sau, kéo về Nam Cali, đại náo ĐHGLTG Kỳ III.

 

Đại hội lần này đông lắm, gần 1,000 người, vui quá chời.  Tao gặp Lê Ngọc Túy Hương, vẫn cái tướng Từ Hải lừng lững, không thua chi tấm thân Khả Năng của tao, và vẫn giọng nói oang oang: “Ê! mày”.  C̣n Nguyễn Mộng Thúy vừa gặp tao tại khách sạn là đă rờ rẫm xem tao c̣n mập cỡ nào.  Buổi tối, tụi nó túm tụm ở pḥng tao, tiếp tục đấu láo đến quá nửa đêm.  Tao mệt quá ngủ thiếp đi trong tiếng nói chuyện th́ thầm, nhừa nhựa.  Mày xem tụi tao mặc đồng phục của Động Mai Vàng nè, trông c̣n mát da, mát thịt và mát mắt quá chứ nhỉ! Hihihi..hihihi.

 

 

Pḥng gần đó th́ có gia đ́nh Kim Khánh, Đàm T. Bích Ngọc.  Mày chắc c̣n nhớ cặp vợ chồng Bích Ngọc & Thanh Hằng phải không?  Hồi xưa tụi nó xứng đôi ghê, bây giờ đứa trời Tây, đứa đất Mỹ, ít liên lạc với nhau.  Tao c̣n gặp Lê Thu Hà, hắn nhu ḿ và xinh hơn trước; Vương Thúy Lệ vẫn dáng gầy nghệ sĩ; Nguyễn T. Kim Loan trông trẻ mà đă lên chức bà Nội & bà Ngoại; và Tăng Bạch Mai từ VN đến, hắn khác xưa rất nhiều, trông thon thả và trắng trẻo.

 

 

Mày nh́n h́nh cũng đoán được tụi tao ồn ào, náo nhiệt cỡ nào.  Ai cũng hớn hở, cười toe toét phải không?  Thực ra tụi tao mệt đừ, nói không ra hơi v́ tối thứ sáu, trước buổi đại hội, đă quậy một trận tơi bời tại nhà Phạm T. Ngọc Lang rồi.  Tụi tao tha hồ gào (v́ nói b́nh thường sẽ không ai nghe được), tha hồ cười, tha hồ ăn, và tha hồ trèo lên cây mận, cây hồng, cây táo Tầu, níu cành hái trái.  Tụi tao phá như giặc mà nhỏ Ngọc Lang c̣n khuyến khích phá thêm.  Nó hiền khô, mũm mỉm, xinh ơi là xinh!

 

 Ăn xong tụi tao ngồi túm tụm ở cái bàn dài, cùng nhau kết 100 đóa hoa lan để cài áo ngày đại hội, lại ào ào nói cười rôm rả, vui như Tết.  Kết quả là tụi tao bị tắt tiếng, chỉ thều thào và ra dấu tay, cũng may c̣n ngày thứ bảy để dưỡng sức.  Đến chủ nhật là ngày đại hội, lại cười nói thả ga, chụp h́nh loạn xạ, từng bừng, nhộn nhịp lắm Lan ơi.  Tiếc thay tao không ở lại nhảy đầm với tụi nó được v́ phải dậy sớm lên máy bay về lại Maryland.

 

ĐHGLTG Kỳ IV tại Âu Châu, tao không có đi, nhưng Trần T. Tuyết Lê đi về than quá xá, cách tổ chức đi tour dở, hắn bị xe bus bỏ rơi v́ về không kịp giờ.  Nhắc đến Tuyết Lê – Người T́nh Trăm Năm của mày chắc mày bồi hồi lắm phải không?  Tao chưa gặp lại nó nhưng nh́n h́nh th́ có thay đổi chút chút, mái tóc của nó thẳng và dài hơn xưa.  Mày c̣n nhớ những lần tụi ḿnh chọc ghẹo hắn, nhái giọng người t́nh Y khoa miền Trung của hắn không? Hắn có mắc cở cũng chỉ lắc đầu cười, nhưng có vài lần ḿnh chọc dai lại dở nên hắn giận quá bỏ vào lớp luôn.  May mà hắn không lấy chồng xứ Huế, chứ lấy th́ đến khổ với tụi ḿnh.  Nhưng ông trời oái ăm lắm, chơi khăm tao, ban cho tao một ông chồng Huế gộc, được cái thuận vợ thuận chồng!

 

Tao nghe nói Tuyết Lê cùng với Tuyết Mai, và các bạn 12A2 bên Úc sẽ tham dự ĐHGLTG Kỳ V, tháng 8 năm 2011 tại San Jose, tao mừng quá, đếm từng ngày.  Sẽ gặp lại những khuôn mặt 12A2 thân quen và những khuôn mặt mới của hơn 30 năm cũ như Nguyễn T. Kim Đính.  Mày biết hắn chứ, dáng gầy gầy, g̣ má cao, nhớ không? Các bạn bên VN kéo nhau đi đông lắm, ban tổ chức ước luợng kỳ đại hội này sẽ đông hơn ĐHGLTG Kỳ III tại Nam Cali nữa đấy.  Phải chi có mày nữa!

 

Lan ơi, tao mong rằng sẽ có ngày ḿnh gặp lại nhau.  Mẹ tao vẫn nhắc hoài đến con bé Lan nhanh nhẩu, láu táu.  Có ai ngờ sau bao nhiêu năm luân lạc, bặt tin, nay đám bạn Gia Long 12A2, từ khắp nơi trên thế giới lại tung cánh chim t́m về “Động Mai Vàng”.

 

Nhờ có hệ thống Internet, tao biết thêm tin tức của đám bạn 12A2 tại VN, tụi nó cũng hội họp thường xuyên, vui vẻ lắm.  Mày có vào Sài G̣n gặp tụi nó không? Chắc mày chưa quên Đỗ T. Kim Chi, Lê T. Kim (tao có gặp một lần khi nó sang Mỹ thăm con), Vũ T. Thùy Dương, Tăng T. Bạch Mai, Nguyễn T. Thu Hà, Phan Thủy Chung, Nguyễn T. Đào, Trần T. Lan, Tăng  Kim Loan, Từ T. Hồng Nhị, Nguyễn T. Tuyết Trang, Nguyễn T. Được, Nguyễn T. Quỳnh, Lai T. Kim Lệ, và Nguyễn T. Liên, người đă bị tao rủ rê cúp cua lớp ở Đại học Khoa học để đi mua sắm tại chợ Bến Thành.

 

 Nhưng Lan ơi, có một người từ bấy lâu vẫn bặt tăm tin tức, đó là Từ T. Ngôn - Người T́nh Đến Sau và cũng là Người T́nh Trăm Năm của tao.  Mày kể là cách đây mười mấy năm, mày được tin nó c̣n ở Sài G̣n, sau đó mày không biết nó đi đâu, sống hay chết.  Tao ngậm ngùi, thương nó nhỏ nhắn, yểu điệu thục nữ như nàng Kiều biết có chịu nổi những nhọc nhằn, cam khổ của cuộc đời.

Tao với nó như mặt trời với mặt trăng, tính tao nhanh nhẹn, hùng hổ c̣n nó th́ chậm chạp, khoan thoai.  Nhiều khi tao chịu không nổi, gắt nó um xùm.  Nó cứ than với Mẹ tao là: “Bác xem, Thúy cứ la cháu hoài”.   Giờ nghĩ lại thấy tội nghiệp nó quá!  Mày tiếp tục t́m nó dùm tao nhé.  C̣n sống tao c̣n hy vọng, Lan ạ. Cám ơn mày vô cùng.

 

Lan ơi, tao viết nhiều như vậy, mày đọc đă chưa? Cho tao ngừng ở đây, hẹn mày thư sau, sẽ kể tiếp chuyện ĐHGLTG và gửi h́nh ảnh cho mày xem nhá.  Chúc mày và gia đ́nh nhiều sức khỏe, đời sống sung túc.

Thương mến,

 

Nguyễn P. Thúy, 04/11/2011