
Từ xa nghe tin Mẹ,
Từ giă cuộc đời
này,
Con nghẹn ngào, nuốt
lệ,
Thấm
thía nghĩa mồ côi.
Mẹ ơi, con cần
Mẹ,
Như những ngày c̣n bé,
Ngu ngơ lẫn dại khờ,
Giữa
cuộc đời dâu bể.
Mẹ từ tốn, bao dung,
D́u con
suốt con đường,
Mong đời con êm ả,
C̣n
hạnh phúc nào hơn.
Con sống trong vội vă,
Hối hả với cuộc
đời,
Giữa chu
kỳ sinh tử,
Càng nhanh
chóng đến nơi.
Đến khi con giác ngộ,
Th́ Mẹ sắp đến
rồi,
Cái đích của cuộc
đời,
Thôi từ nay giải thoát!
Mẹ dặn con đừng
khóc,
Dành nước mắt cho thân,
Đi nốt quăng
đường trần,
Một ḿnh, không có Mẹ.
Con xin vâng lời Mẹ,
Nhưng lệ vẫn tuôn
rơi,
D́m tiếng nấc nghẹn
lời,
Chú tâm vào
kinh Phật.
Cầu cho Mẹ văng sinh,
Được tiếp
dẫn hương linh,
Về cơi Phật an lành,
Vô sinh và vô
diệt.
Nguyễn Phương Thúy
September 30, 2005