
“Giai nhân tự cổ như
danh tướng,
Bất hứa nhân gian kiến
bạch đầu.”
Cuộc đời tạm
bợ có bao lâu,
Mà sao gây khổ gieo sầu
thế nhân.
Đường trần duyên
bao lần oan trái,
Khổ ḷng ta, khổ cả
ḷng ai,
Nghĩ buồn mang lỡ
tấm h́nh hài,
Cho ḷng thương hận
đêm ngày nặng mang.
May 05, 1976
***
Anh đi mang cả hồn ngây
dại,
Cả nét hoa tươi,
tuổi dậy th́,
Cả hồn thơ
đọng ở đôi mi,
Cả t́nh trăng gió, c̣n ǵ
không anh?
July 09, 1976
***
Thôi nhé anh, ḿnh có duyên không
nợ,
Anh yên ḷng hưởng một
cuộc đời vui,
Đừng buồn
thương hay nuối tiếc ngậm ngùi,
Muôn việc thảy
đều do nơi số kiếp.
***
Nguyễn P. Thúy