
Thơ
rất thật viết từ hồn thổn thức,
Từ ḷng đau
bởi vận nước suy vong.
Thơ
căm hờn lũ Cộng
Sản hại dân,
Thơ sỉ vả
kẻ đảo dâng, đất bán.
Thơ
cuồng nộ trước độc quyền ngu
dốt,
Thơ ngậm ngùi
bao uất ức, nổi trôi.
Thơ
xót xa quê
đói khổ, tả tơi,
Thơ gào khóc
thuyền nhân vùi biển rộng.
Thơ
uất hận những cùm gông địa ngục,
Thơ đớn đau trước vùi dập cuộc
đời.
Thơ
vạch trần bao dối trá,
phỉnh lừa,
Thơ nhạo báng
cha, tiên, sư, giả mạo (*).
Thơ
nhắc nhở những chiến công đă tạo,
Thơ hô hào v́ Quốc đạo,
tổ tiên.
Thơ
thiết tha t́nh dân tộc
ba miền,
Thơ thúc dục
người hiên ngang đứng dậy.
Thơ:
vũ khí, tràn đầy bao sức mạnh,
Thơ
bừng bừng, nung nấu lửa tâm can.
Lửa
Thiện Chân sáng rực tỏa niềm tin,
Lửa bốc cao
thành đuốc thiêng dân tộc.
Đốt cho hết
những bạo tàn lũ
Cộng,
Cháy ra tro quỷ đỏ đội lốt người.
Để mầm non c̣n
có chỗ đâm chồi,
Vươn lớn
mạnh đắp bồi cho đất
mẹ.
Thơ
reo vui khi Việt
Có nhân quyền, đạo đức với t́nh người.
Một
mai đây khi đất nước yên vui,
Thơ thắm thiết
chuyện ngọt bùi, t́nh tự.
Thơ
rất thật viết từ hồn hạnh phúc,
Từ
ḷng vui bởi vận nước phục hưng.
Nguyễn P. Thúy, 3/10/2008
(*) Cộnng Sản bắt dân thờ
Hồ Chí Minh như Tiên Thánh
và lập ra sư quốc
doanh, cha (linh mục) quốc doanh để chi phối tôn giáo.