
Tác
giả làm loại thơ chữ này như
một thú tiêu khiển, một thách thức thú vị. Chữ thay đổi ý nghĩa tùy theo
dấu sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng. Mỗi chữ có từ một đến năm dấu, chẳng hạn chữ “Bô” có bốn
dấu (Bố, Bồ, Bổ, Bộ), chữ “Hoi” có hai dấu
(Hói, Hỏi).
Tác
giả chọn những chữ có nhiều dấu để cho thấy ý nghĩa khác biệt như thế nào qua con dấu. Tác giả gom đủ
những chữ này vào trong
bốn câu thơ như một câu chuyện
ngắn cho dễ hiểu và thêm phần
hào hứng. Đây cũng là một cách bảo tồn tiếng Việt phong phú vậy.
“Bây” Có Dấu
Bấy lâu
giương sẵn bẫy tình,
Bầy trò
cút bắt giữa mình với ta,
Bẩy chàng
lần lượt vào ra,
Bây giờ phá bậy sập
cha bẫy tình.
***
“Bô” Có Dấu
Bố bảo con đừng bưng bô,
Làm
tôi Bắc bộ phủ nhơ muôn đời.
Bổ nhiều, lắm lợi, danh hôi,
Bồ
với Cộng Sản hết thời ra ma.
***
“Công” Có Dấu
Mả cha thằng Việt Cộng
gian,
Chui ống cống lấy
về nhà của công.
Cồng kềnh ì ạch chúng gồng,
Cho qua cái cổng bê tông cao
nghều.
***
“Đa” Có Dấu
Tranh nhau
một cái “lá đa”,
Gồng
mình đấm đá, lầy đà đả
nhau.
Đã khuyên mà có nghe
đâu,
Tu là cõi
phúc, tình sầu oan khiên.
***
"Đai" Có Dấu
Sau
bữa tiệc đãi đằng quan lớn,
Quá no say, bụng chướng, cởi đai,
Mắc đái, tìm chỗ loay
hoay,
Đứng
đại chân
đài, đái hết
thì đi.
***
“Đô” Có Dấu
Độ nửa đêm (ông) Đồ khó ngủ,
Róc rách dòng nước
đổ ra,
Cọc đô (to) Đồ
cắm đố
qua thượng nguồn!
***
“Đu” Có Dấu
Anh rủ em cùng
chơi đu,
Đu nặng hổn hển, anh "đù
má" rên.
Chưa đủ, rửng
mỡ đú
thêm,
Đu, đù, đú, đụ, đủ đê mê rồi.
****
“Dung” Có Dấu
(Tặng
Hoàng Dung)
Đào Hoa
đảo có một Dung,
Dụng mánh, dùng
kế, anh hùng dũng mưu.
Tiếng
tăm hậu thế đã lưu,
Dúng
tay khuấy nước mất tiêu sơn hà.
***
“Gia” Có
Dấu
Giá chi có món giả
cầy,
Giã gừng, hành, tỏi, thêm cay thêm nồng.
Tì tì già
nhậu đã
không,
Ôm giạ,
gia chủ chổng mông ngáy khò.
***
“Hoa” Có Dấu
Ngày nào họa
Cộng Sản tan,
Kết hoa, mở hội, reo vang hòa bình.
Đất hương hỏa của Rồng Tiên,
Cơ Trời biến
hóa, còn nguyên sơn hà.
***
"Hô" Có Dấu
Chợt bác Hồ
(HCM) hô một
tiếng,
Như
hổ bị chông thê thiết quá chừng.
Hộ lý hỗ trợ bên giường,
Hồn (bác) đày hố ngục, ma vương cùm đầu!
***
"Hoan" Có Dấu
Hoan hô anh
Hoán thành công,
Hoạn lộ thẳng
tắp thong dong đếm tiền.
Hoàn mỹ thơ
phú: ưu tiên,
Đừng hoãn hay hoán đổi phiền lắm cơ.
***
“Ky” Có
Dấu
Ky cóp gom hết quân
kỳ,
Mà
anh ký thác dấu đi kẻo tù.
Cất kỹ vì sợ tịch thu,
(Việt) Cộng kỵ, kỷ luật
hận thù chết toi.
***
"La"
Có Dấu
Bác (HCM) lả hồn
- lá rơi
về cội,
Chục năm sau, tôi
tớ la làng,
Tầu lạ, lính lạ vô Nam ,
Lã chã kêu khóc: biết là ai đây?
***
Chuyện
"La"
Bác (HCM) lả hồn
- lá rơi
về cội,
Chục năm sau, tôi
tớ la làng,
Tầu lạ, lính lạ vô Nam ,
Lã chã kêu khóc, biết là ai đây?
Trong nước, tội ác bủa vây,
Công an hà hiếp, thẳng tay
trù người.
Dân oan kêu réo
khắp nơi,
Chuyện lạ: tớ đánh, chủ thời nín khe.
Theo gương
bác, hèn mau lẹ,
Lạ càng nhiều, càng ré mà
thôi.
Đâu rồi dũng khí ngàn đời,
Diệt
đảng là hết lạ rồi khỏi la.
***
"Mơ" Có Dấu
Đêm mơ thấy
mợ hiện
về,
Mờ mờ nhân ảnh, lê thê,
dật dờ,
Mở miệng để mớ - cứng đơ,
Sợ đến chảy mỡ, toát mồ hôi
ra.
***
“Phong” Có Dấu
Bác Hồ (HCM) phóng bút viết bài,
Tự khen, tự sướng, phỏng ai hơn mình.
Phòng khi có đứa sinh nghi,
Phong phanh đồn
đãi, chỉ kìa (Trần) Dân Tiên.
***
“Phương” Có Dấu
Bị công an bắt lên phường,
Đòi quyền
chống Hán - hết phương trốn rồi.
Tội này nặng lắm ai ơi,
Vào tù ngồi đếm phượng rơi mấy
mùa.
***
“Ta”
Có Dấu
Người ta thương chẳng thương ta,
Làm ta
quá tã,
tà tà
tả tơi.
Tả niềm đau đến nhớ đời,
Tạ từ, kiếm tá
bồ chơi
đỡ ghiền.
***
“Tân” Có Dấu
Em tân thời, đẹp lại duyên
Anh
ngồi tẩn mẩn bên thềm làm thơ.
Tần ngần tận cửa trường chờ,
Tấn
tuồng trai gái mộng mơ bắt đầu.
"Thơ" Có Dấu
Bên tủ thờ
có đôi câu đối,
Lời thơ đầy
thớ lợ,
cầu kỳ
Than thở
thương tiếc
người đi,
Càng đọc càng thấy khác gì thợ
thơ
***
"Thu" Có Dấu
Trăng thu rọi lá cành
cổ thụ,
Thú tao đàn, thù
tạc cạn ly,
Ngát hương, lộng lẫy xiêm y,
Lả
lơi, thủ
thỉ, ôm ghì nàng Thu.
***
“Tinh” Có Dấu
(Tặng Ngô Tịnh Yên)
Tịnh Yên: tính rất tinh tường,
Lòng
người mau đổi, tỉnh cơn mộng rồi.
Tình yêu như khói sương
thôi,
Giờ tâm tĩnh
lặng, thức
thời, tịnh yên.
***
“Tinh” Có Dấu
Tính sao hợp lý hợp tình,
Lại luôn thức tỉnh tinh thần
Việt
Tĩnh tâm học đạo, vị tha,
Tịnh khẩu,
bớt nghiệp ta bà chúng sinh.
***
“Tôi” Có Dấu
Bao năm buồn mãi cái tôi,
Người
yêu mình để thằng tồi cuỗm đi.
Tội tôi, tối dạ ngu
si,
Biết
đâu tình hận, sầu bi của nàng.
***
“Trôi” Có Dấu
Cuộc đời trôi nổi bốn phương,
Trồi lên chìm xuống mà buồn tấm
thân,
Làm sao trổi
dậy,
trội hơn,
Kẻo chìm lỉm hẳn, có đường
trối trăn.
***
“Tu” Có Dấu
Trung Cộng ngón tủ: lấn sang,
Nhờ hồn thiêng tụ ngút ngàn trời
xanh.
Thoát đô hộ, cảnh tù đày,
Non sông cẩm tú, từ đây tu bồi.
***