
Em đứng đó mắt
lệ buồn che lấp,
Khoảng thời gian thân
thiết vội bay xa,
Cả một trời thơ
mộng của tuổi hoa,
Tà áo trắng ấp e hồn
trong sạch.
Này ghế đá, lối
đi, vuông cỏ hẹp,
In dấu chân của những
tháng ngày qua,
Biết bao nhiêu t́nh thắm
thiết đậm đà,
Mai xa cách chỉ c̣n là kỷ
niệm.
Bước chân đi, buồn
sao giờ giă biệt,
Cổng trường kia khép
chặt một tâm tư,
Nói ǵ đây trong giây phút tạ
từ,
Ḷng tê tái, cảnh mờ qua
nước mắt.
Nguyễn P. Thúy/VN 1974