
Em thơ ngây hỏi mẹ:
“Tại sao nước mắt
rơi?”
Mẹ trả lời rất
nhẹ:
“V́ là
phụ nữ thôi”.
Ngẩn
ngơ em lắc đầu:
“Nhưng con vẫn không
hiểu”.
Mẹ ôm con rồi bảo:
“Không bao giờ, con yêu”.
Em đi t́m cha hỏi:
“Tự nhiên sao Mẹ khóc?”
Cha cố gắng trả
lời:
“Mọi đàn bà thế thôi”.
Đứa con ngày một
lớn,
Vẫn thắc mắc không
ngừng,
Sao đàn bà hay khóc,
Có lư do ǵ không?
Con gọi hỏi ông Trời:
“Sao đàn bà dễ khóc?”
Trời bảo: “đó tại
tôi,
Đặc biệt do chế
tạo.
Để gánh vác việc
đời,
Với
đôi vai chắc nụi,
Lại
mềm mại cho người,
Dựa t́m nơi an ủi.
Cho
sức mạnh tiềm tàng,
Chịu đựng cơn đau
đớn,
Khi sinh
nở, cưu mang,
Những
lúc con chối bỏ.
Khi gia đ́nh ốm yếu,
Không
hề phàn nàn chi,
Tiếp
tục lo mọi điều,
Hơn người, sức
bền bỉ.
Lại có ḷng nhạy cảm,
Để yêu quí đàn con,
Dù chúng có hư hỗn,
Làm Mẹ buồn thật
buồn.
Cho khả năng phán xét,
Vững tin yêu nơi chồng,
Luôn chung vai sát cánh,
Cùng nhau tát biển đông.
Cuối cùng cho giọt lệ,
Khi cần đem ra dùng,
Để vơi đi
phiền muộn,
Những thương cảm
trong tâm.
Này con có biết không,
Sắc đẹp
người phụ nữ,
Không phải nơi áo quần,
Cũng không nơi h́nh dáng,
Hay
cử chỉ đài trang.
Sắc
đẹp người phụ nữ,
Chỉ
thấy qua mắt thôi,
Là
cửa vào tim người,
Nơi
t́nh thương ngự trị,
Những
rung động tuyệt vời,
Những
cảm xúc tha thiết,
Cho con với cuộc
đời”.
Nguyễn P. Thúy, 03/22/06