
Tôi nhìn sản phẩm chiến tranh,
Thương binh tàn
phế, không đành nhìn lâu.
Quay đi dấu giọt lệ sầu,
Thương người
cuộc sống dãi dầu nắng
mưa.
Cánh tay co quắp
đong đưa,
Mặt
mang sần sẹo, mắt mù lõm sâu.
Chân cưa bên thấp,
bên cao,
Đời gian truân lắm, chỗ nào nương
thân.
Nhà đâu? Trong hẻm
tối tăm,
Hay nơi giẻo
đất đang nằm giữa sông.
Từng miếng gỗ,
giấy, vải, tôn,
Đắp bồi
có chỗ nương thân qua ngày.
Đủ che nắng
gió qua đây,
Ni lông chống
đỡ trời đầy mưa giông.
Cật
lực làm vẫn tiền không,
Bữa no, bữa đói,
thêm phần ốm đau.
Khi túng quẩn, kiệt quệ mau,
Phải đem bán
giọt máu đào kiếm ăn.
Âm thầm chịu đựng lầm than,
Trong
yêu thương của gia đình
chở che,
Trong
săn sóc của bạn bè,
Mối tình đồng
đội chưa hề nhạt phai.
Cùng cơn bĩ cực mới hay,
Tự
hào, bất khuất như ngày chiến binh.
Ơn
người anh dũng hy sinh,
Ai ơi xin
nhớ đến tình quân dân.
Cùng nhau góp bạc,
góp công,
Giúp thương binh sống đời không cơ hàn.
Nguyễn P. Thúy
September 01, 2006
Xin được góp lời
nhắc đến những người thương
phế binh, sống cô lập ngay trên đất
nước của mình, trong bài viết của ông Văn
Quang “Những cuộc đời giữa hoang đảo”,
Số 167, ngày 23-07-2006.