
Hai cánh hoa hồng ôi Ti Gôn,
Ngắm hoa lại nhớ
chuyện tình buồn,
Hoa vỡ và tình người
đã vỡ,
Tình em
cũng thế có gì hơn.
Em yêu màu thắm sắc Ti Gôn,
Thuở bé vu vơ
chuyện dỗi hờn,
Mỗi khi người ấy
hay tinh nghịch,
Phá cô hàng
quán bán hoa hồng.
Ngày lại ngày qua em lớn
lên,
Xõa tóc ngồi hong nắng bên
thềm,
Làm dáng cài hoa trên áo lụa,
Mơ
về ngày cũ nhớ thương thêm.
Người đã ra đi
tự buổi nào,
Năm năm biền biệt
vắng âm hao,
Người trước còn
trao lời hẹn ước,
Người
nay ly biệt chẳng câu chào.
Nguyễn P. Thúy/VN 1973