
Xa xôi lắm những
mùa xuân đất nước,
Với mai vàng và
pháo đỏ đầy sân,
Trời trong veo, nắng
đẹp, sáng ngần,
Vạn
vật khoác áo mùa Xuân
tươi thắm.
Biết bao giờ có
niềm vui say đắm,
Trở về trong muôn vạn trái tim
đau,
Bên xứ người, xuân đến gợi thêm sầu,
Buồn day dứt, đâu nhà đâu tổ
quốc.
Ta từng khóc những giọt sầu u uất,
Nhìn quê người lại nhớ đến quê ta,
Phố đầy người sao trống trải, bao la,
Bao
cảnh vật lạ lùng và
vô nghĩa.
Có phải chăng ta nặng tình
quê mẹ,
Xa Việt Nam đau xé cả tâm
hồn,
Tổ tiên ơi! Xin
chứng chiếu lòng con,
Con còn sống còn mong ngày trở
lại.
Nguyễn P. Thúy, 12/08/1979