Đã
cuối thu rồi đấy phải
không,
Hàng
cây trụi lá đứng co ro,
Gió
ơi đem lá về đâu đó,
Gửi chút tình si đợi hẹn hò.
Lãng
đãng tình bay theo lá rơi,
Ấm lòng người ở chốn xa xôi?
Nơi
đây gió rét, mưa nhiều lắm,
Se sắt lòng ta mãi nhớ
người.
Nguyễn P. Thúy, 11/11/1977