

Bao nhiêu năm tôi vẫn
nhớ đến anh,
Những người chiến
sĩ vô danh can trường.
Hành trang mang theo
vỏn vẹn t́nh thương,
V́ dân
tộc nguyện hiến dâng cuộc đời.
Dù biết trước
hiểm nguy chờ đợi,
Ba lô trĩu vai, tay
súng, vội lên đường.
Nhịp quân hành trong gió bụi
mù tung,
Nơi tuyến đầu mong
anh hùng tiếp cứu.
Bao hiểm nguy không làm anh nao
núng,
Đầu ngửng cao, thách
thức với tử thần.
Dẫu mai này có vị quốc
vong thân,
Vẫn hiên
ngang tṛn phận dân nước Việt.
Ôi các anh, những người
trai tuấn kiệt,
Một ngày
nào trả hết nghiệp binh đao.
Người về quê, máu
đẫm ướt chiến bào,
Ḷng
đất Mẹ chôn đời trai vĩnh viễn.
Anh thương binh, ngậm
ngùi sau cuộc chiến,
Đùm
bọc nhau trong thiếu thốn, lầm than.
Tháng Tư Đen, sụp
đổ cả miền Nam,
Thân bại
tướng, không hàng, đành tuẫn tiết.
Tù cải tạo khắc
phục bao khắc nghiệt,
Đói
triền miên và bệnh tật giết dần.
Kẻ đất
người, xây dựng lại từ đầu,
Đời
no ấm vẫn thấy sầu lê thê.
Bao nhiêu năm, vẫn ấp
ủ hẹn thề,
Sài G̣n ơi, ngày về: Xuân
Như Ư (*).
Ôi chiến tranh bao đời
trai hao hủy,
Bao anh hùng đă an nghỉ ngh́n
thu.
Mộ bia
anh, không nhang khói, trùng tu,
Trong cái
chết vẫn là tù cấm cố.
Tôi khóc thương anh, hận
loài Cộng đỏ,
Góp sức ḿnh tiêu diệt lũ Ác nhân.
Tiếp tục con
đường anh đă âm thầm,
Quyết chiến
đấu đến tận cùng sinh lực.
Một ngày nào thế thời
xoay mệnh nước,
Khi quê
hương mạch sống được khơi mầm.
Quốc sử Việt
Tôn vinh những anh hùng vô danh
ấy…
Nguyễn P. Thúy
December 09, 2009
(*) Bài Xuân
Như Ư trong thi tập Cơi
Ḷng của tác giả Vinh Nhất Tâm
XUÂN NHƯ Ư
Đă lâu lắm ta quên rồi thiệp Tết!
Bởi v́
Xuân, Xuân chỉ đến trong ḷng
Chớ
trời Tây c̣n đang phủ tiết đông
Xuân
không có lấy chi mà viết thiệp?
Ta thầm
nguyện đến khi nào có dịp
Trở
về nơi cố quốc đón t́nh thân
Cùng muôn dân
nghe pháo nổ rền vang
Xuân
Như Ư cùng nhau đi hái lộc.
Trời
xứ lạnh đón xuân càng cô độc
Chiều ba
mươi càng nhớ... thấm niềm đau
Thiếu
rừng người tấp nập nối chân nhau
Ai
sắm sửa, đâu ba mươi, chợ Tết?
Đúng là
thế! Mùa đông buồn da diết
Lạnh bao
trùm theo từng bước chân đi
Trong mênh mông
của lục địa Hoa Kỳ
Xuân
không có lấy chi mà chúc hỉ?
Màu tuyết
phủ Xuân đâu c̣n đủ ư
Cây trơ cành,
sương phủ trắng như băng
Cả
lời thơ c̣n đâu nghĩa nồng nàn
Trong
thiệp Tết, chúc em ngày năm mới.
Xin em
đợi vào mùa Xuân Sẽ Tới
Hoa “Nhân
Quyền” nở rộ khắp quê hương
Ta cùng em
về thăm lại phố phường
Đưa
em viếng Thăng Long thành cổ kính.
Ở một
nơi uy nghiêm đầy tôn kính
Vị anh hùng
từng rạng rỡ trời
Vua Quang Trung,
năm Ất Dậu đón xuân
Khi trên
mảnh nhung bào đầy thuốc súng.
Rồi em
sẽ lạc quan t́m ư sống
Một
trời xuân tươi đẹp của muôn hoa;
Tết thiêng
liêng, vạn vật sống chan ḥa
Nơi
đất Mẹ mới là Xuân
Như Ư.
(Những mùa
Xuân viễn xứ (76-20…)