
Tôi biết người, người cầm bút,
Buồn nước nhà cơn bĩ cực chưa qua.
Sơn hà một dải
gấm hoa,
Mất dần cho bọn Trung
Hoa tham tàn.
Tôi hiểu người hằng hao tâm:
Tự
do, dân chủ, nhân dân đói
nghèo.
Luân thường, đạo
lý, trôi theo,
Cuộc sống cực khổ, gian lao mỗi
ngày.
Tôi phục người chẳng cầu danh,
Nặng lòng vì nước, đấu tranh không ngừng.
Bằng ngòi bút sắc
hơn gươm,
Vạch trần bộ mặt của phường ác gian:
Cộng Sản và bọn
tay sai,
Gây ra bao tội, nghiệp này chất cao.
Bằng ngòi bút nhọn
hơn dao,
Khắc ghi những chuyện thương đau, đổi dời:
Mảnh đời tan tác phương trời,
Biển sâu, cải tạo, người vùi xác thân.
Bằng ngòi bút nặng
ngàn cân,
Đập tan xảo trá, mị dân,
lọc lừa.
Bằng ngòi bút, trải
tâm tư,
Miệt mài từng chữ, ước mơ gửi vào:
Sự thật phải được đề
cao,
Lịch sử phải được công bằng, khách quan.
Người viết, viết chỉ vì tâm,
Muốn làm chiến sĩ góp phần đắp xây.
Gửi lòng cảm phục đến ai,
Xin chung chiến
tuyến, chung tay phất cờ.
Nguyễn P. Thúy,
December 04, 2008