Ngủ Đi Con

 

 

 

À ơi con ngủ đi con,

Để mẹ gom chữ cho tṛn ư thơ.

Chong đèn thao thức, thẫn thờ,

Nước nhà nghiêng ngửa, làm ngơ sao đành.

 

Con ơi, con ngủ mộng lành,

Hồn mẹ rạn nứt từ ngày tháng Tư.

Bao đêm tỉnh giấc ngẩn ngơ,

Việt Nam hay Mỹ, nơi nhà?

Con c̣n thơ dại đâu ngờ,

Bao năm dân tộc chết ṃn, gian truân.

Nh́n con nét đẹp thiên thần,

Xót thương những trẻ thân, lạc loài.

 

Con ơi, con ngủ cho say,

Muộn màng quá giấc, đêm dài sắp qua. 

Buồn, thương, tức, giận, hờn căm,

Thơ thay khí nức ḷng đấu tranh.

Mẹ mong cho đến ngày mai,

Cộng Sản dẫy chết, chạy dài hồng “Mao”. (*)

Độc quyền, đảng trị ngă nhào,

Ác nhân, tham nhũng lọt vào ṿng giam.

Ḿnh về sốngViệt Nam,

Hợp đàn Âu Lạc, họ hàng t́nh sâu.

 

Con ơi, con ngủ cho lâu,

Ba mươi năm sầu Mẹ gửi vào thơ.

Con ơi con đă ngủ chưa

 

* Mao Trạch Đông tay sai.

 

 

 

Nguyễn P. Thúy, 11/07/2006