

Hỡi em, cô gái
Việt Nam,
Vừa ngoan, vừa đẹp, nết na, dịu
hiền.
Ca dao xưa ngợi khen nhiều, (1)
Công,
dung, ngôn, hạnh bao điều tán dương.
Tuyệt vời nay có Mười Thương,
Làm
anh ngưỡng mộ, quư hơn
bạc vàng.
Một thương giỏi tiếng Việt Nam,
Ngọt
ngào, trầm bổng, đậm màu t́nh quê.
Hai thương nguồn cội t́m về,
Dù
xa ngàn dậm
không hề lăng xao.
Ba thương
đùm bọc đồng bào,
Cùng chung một
giọt máu đào Rồng Tiên.
Bốn thương em nhớ lời nguyền,
Không
c̣n Cộng Sản ba miền
nước
Năm thương em biết nh́n xa,
Nước mất phải biết kẻo là BẤT TRI.(2)
Sáu thương lo liệu
chi li,
Biết
mà không thực hiện th́ BẤT TRUNG.
Bẩy thương em DŨNG vô cùng,
Hy sinh v́ nước,
anh hùng nữ nhi.
Tám thương em rất kiên tŕ,
Một
ḷng phấn đấu ngại ǵ khó khăn.
Chín thương Tâm sáng như trăng,
Luôn
v́ đại nghĩa, không màng hư danh.
Mười thương em viết thi văn,
Giữ
ǵn văn hóa cho ngàn
năm sau.
Anh hằng mơ tưởng trong đầu,
Cho anh trọn kiếp theo hầu
nghe em!
Nguyễn P. Thúy, 06/06/2011
(1) Ca dao Mười
Thương
Một thương tóc
bỏ đuôi gà,
Hai thương ăn nói mặn mà có
duyên,
Ba
thương má lúm đồng tiền,
Bốn thương răng
nhánh hạt huyền kém thua,
Năm thương cổ
yếm đeo bùa,
Sáu thương nón
thượng quai tua dịu dàng,
Bảy thương nết
ở khôn ngoan,
Tám
thương ăn nói lại càng
thêm xinh,
Chín
thương cô ở
một ḿnh,
Mười
thương con mắt
hữu t́nh với ai.
(2) Hàn Phi Tử nói : “Nước mất mà không
biết là bất
tri. Biết mà không lo liệu
là bất trung.
Lo liệu mà không liều chết là bất
dũng”.