![]()
Tháng Tư Đen
là vết nhơ lịch sử,
Thú làm
người, nền
dân chủ mất ngôi.
Gian
ác, lọc lừa đã kết tinh rồi,
Lũ quỷ
đỏ Nam xuôi đầy ngơ ngác.
36 năm, độc tôn quyền sinh sát,
Lẽ nào dân cam gục mặt, cúi đầu,
Khi
thế giới trào dân chủ
dâng cao,
Và
độc tài phải ngã nhào, nhượng bộ!
36 năm, từ mùa Xuân Mão đó
(1975),
Quá đủ
rồi, dân hỡi hãy vùng
lên.
Có
thấy không Tàu nguy hiểm
kề bên,
Giao Chỉ
quận, từ lâu thèm muốn
có.
Đảng run sợ, phận
nhát hèn như thỏ,
Để giang
sơn từ đó mất dần dần.
Khi
sơn hà nguy biến, hỡi toàn dân,
Hãy nghe
lại lời Nhân Tôn di chiếu.
Cùng
sát cánh, một lòng thề quyết chiến,
Máu
anh hùng đem dâng hiến
giang sơn.
Rửa vết nhơ
trong lịch sử kiên cường,
Diệt Cộng Sản,
đẩy lui phường xâm lấn.
Nước Việt Nam, giống
Rồng Tiên hùng trấn,
Đuốc Diên
Hồng cao ngất cõi trời Nam.
Nguyễn P. Thúy, 2/2/2011
Lời Di Chúc của Vua Trần
Nhân Tôn
“Các
người chớ quên, chính nước
lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ
cho mình cái quyền nói một đường
làm một nẻo. Cho nên
cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Chớ coi thường
chuyện vụn vặt xảy ra trên biên
ải. Các việc
trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không
tôn trọng biên giới qui ước. Cứ luôn
luôn đặt ra những cái cớ để
tranh chấp.Không thôn tính được
ta, thì gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai
của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ
đại bàng thành cái tổ
chim chích.
Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn:
"Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để
lọt vào tay kẻ khác". Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn
đời con cháu."