Một Màu Cờ

 

 

Tôi lớn lên với cờ vàng sọc đỏ,

Thuở chiến chinh đất lở hố bom rơi,

Màu cờ kia đă đẫm máu, mồ hôi,

nước mắt của bao người giữ nước.

Hy sinh hết để vun niềm ước,

Tự do, nhân quyền, đạo đức con người,

Bao anh hùng ngă gục, xác đă vùi,

Chưa siêu thoát, hỡi hồn thiêng nước Việt.

 

Tháng đen, người đua nhau ra biển,

Đi, phải đi, sợ Cộng phỉ lắm rồi,

Trắng bàn tay, sinh mạng mất cũng thôi.

Mong cờ ấy ngày tinh khôi phất phới.

 

Từ mọi nơi, vạn nẻo đường thế giới,

cờ Vàng lại ngạo nghễ tung bay,

linh hồn cuộc chiến mới, hôm nay,

Dành dân chủ, nhân quyền cho nước Việt.

Cả thế giới đă nhận chân mọi việc,

Cộng Sản kia từng tiêu diệt nhân loài,

Thảm họa này chỉ một không hai,

Phải tạc tượng, ghi nhớ hoài lịch sử.

Trong cái chết, sự sống bừng cao nữa,

Bước đường cùng, ánh sáng của thiện chân,

Hải ngoại Việt Nam nhất quyết đồng tâm,

Giữ cờ Vàng, cùng dấn thân tranh đấu:

 

Chính nghĩa quốc gia tẩy họa Cộng !

 

 

Nguyễn P. Thúy, 8/29/2007