Mệnh Thiên Tướng

 

Trong tử vi, người có sao Thiên tướng chiếu mệnh là người tài năng, tháo vát, và quyền biến.  Mẹ tôi là một trong số những người này và điều đó được chứng minh qua những mẫu chuyện đời của chúng tôi mà Mẹ thường đem ra kể trong những lần họp mặt gia đ́nh.  Những mẫu chuyện rất hỉ, nộ, ái, ố mà chúng tôi chỉ c̣n nhớ mang máng hay đă quên.

 

Mẹ kể tôi làm khổ cha mẹ ngay từ lúc mới lọt ḷng. Tôi sinh ra ở Hà Nội, nhà hộ sinh nằm trên đường Quan Thánh.  Vừa đẻ ra tôi đă ị xoành xoạch.  Vừa thay tă xong, lại nghe phẹt, phẹt, phẹt, suốt một ngày một đêm như thế, không làm khổ cha mẹ là ǵ!

 

Khi ấy anh tôi lên hai.  Yêu em lắm, cả ngày mang đôi guốc đặt trước nôi, bắt em dậy đi.  Em không dậy, thế là hờn khóc oang nhà.  Mẹ phải giao anh cho ông bà ngoại trông nom.  Một tuần sau, Mẹ về thăm con, thấy anh gầy xọm, nằm trên giường, thều thào gọi: “Mẹ”.  Hỏi ra mới biết ông bà ngoại chiều cháu, cho uống kem sô đa nhiều quá nên bị đi chảy đă mấy hôm rồi.  Mẹ vội vàng mang anh đi nhà thương, xém chút nữa th́ anh toi mạng!

 

Lúc tôi được hơn sáu tháng, cả nhà đi chuyến máy bay chót vào Nam.  Tôi ĺa xa Hà Nội khi c̣n quấn tă, không biết cái cốt cách thanh lịch của đất ngàn năm văn vật có quyện vào người? Nhưng điều tôi biết rơ là các bạn thời trung học đă tặng cho tôi cái tên riêng thật tượng h́nh là “Khả Năng”.(*)

 

Những ngày mới vào Nam, không hợp thủy thổ.  Gió bụi và cái nóng bức hừng hực, gay gắt đến điên người đă làm cả nhà ốm.  Mắt tôi bị nhiễm trùng sưng húp, sau đó lên cái nhọt to tướng, mắt đổ ghèn, kéo màng đỏ, không nh́n thấy ǵ cả.  Mẹ tôi quưnh lên v́ sợ tôi bị mù mắt.  Thuốc ta rồi thuốc tây mà vẫn không thấy đỡ.  Thầy lang khuyên nên chữa mẹo, dùng mủ cao su đắp lên mắt may ra khỏi.  Mẹ nhờ con trai thầy lang chở lên rừng cao su Phú Thọ.  Đầu tóc Mẹ bù xù v́ gió, tay lăm lăm cầm con dao phay to bản, sắc bén, trông Mẹ như người đi đánh ghen, ai cũng dạt ra v́ sợ.  Ấy thế mà tôi khỏi bệnh sau một tuần chữa mẹo, c̣n nguyên đôi mắt nai ngơ ngác!

 

Anh tôi cũng chả khá hơn, ho xù xụ, cứ đứng trước cửa nhà hàng xóm, ôm đít mà ho khan, khiến họ bực ḿnh quá, xua đuổi: “Về nhà mày mà ho”.  Mẹ tôi lại đem anh đến ông thầy lang quen thuộc.  Anh uống thuốc cả tháng  vẫn không hết, tiền mất mà tật vẫn mang, Mẹ bỏ thầy bỏ thuốc, nghe anh ho măi cũng quen.  Đến lúc chẳng ai để ư th́ anh hết ho hồi nào không hay.

 

Khi tôi lên ba, chị Hiều, người giúp việc, chiều chiều hay dẫn tôi ra sân đá banh chơi.  Tôi tung tăng chạy nhảy trên nền xi măng nóng với đôi chân trần.  Một hôm cái chân tôi như bị tê liệt, tôi tập tễnh kéo lê từng bước.  Nh́n cái chân gạt tép của tôi, Mẹ u sầu, nghĩ là tôi sẽ bị tàn tật suốt đời.  Thấy những đứa trẻ khác nhởn nhơ chạy nhảy, Mẹ lại chạnh ḷng, giọt ngắn giọt dài.  Sau mấy năm chạy chữa và nhờ gặp đúng thầy, đúng thuốc, chân tôi trở lại b́nh thường.  Nếu không có Mẹ th́ tôi chẳng có dịp đi ơng ẹo trên những đôi giầy cao gót.

 

Tôi làm khổ cha me từng ấy tưởng đă đủ.  Ai ngờ lại thêm cái sợ gián.  Những con gián xấu xí, hôi hám, bẩn thỉu, với hai cái râu dài ngọ nguậy, làm tôi nổi da gà, co rúm người.  Chúng xuất hiện ở mọi nơi, chúng chui vào chạm thức ăn, vào tủ, vào quần áo,… Một con chui vào trong áo mưa của tôi mà tôi không biết.  Đến khi mặc áo vào, tôi cảm thấy nhột nhạt như có cái ǵ di chuyển trong áo.  Tôi vội cởi ra, áo, th́ một con gián to tướng rớt ra.  Tôi lăn đùng ra sàn nhà, vừa khóc, vừa hét, vừa dẫy dụa.  Đến khi Mẹ tôi giết được nó, đưa cho tôi xem, th́ tôi mới hoàn hồn.  Tôi sợ nhất là những con gián bay.  Vừa nhác thấy nó là tôi đă vội trốn, có khi chui gầm giường hoặc gầm bàn, núp sau cánh cửa, hay trùm chăn kín mít, rồi gọi Mẹ giết gián inh ỏi.  V́ tôi mà Mẹ vướng nghiệp sát sinh.

 

Qua bên Mỹ tưởng đă thoát được nạn gián bay, ai ngờ tôi đi chơi thành phố New York, ở khách sạn 4 sao, vừa nằm xuống giường một con gián bay vèo qua mặt. Tôi vội vàng xách vali đi ngay.

 

Tuổi dậy th́, tôi có mụn.  Cái tay táy máy, hay cậy nên mụn lan trên mặt.  Bác sĩ cho thuốc thoa nhưng tôi không theo lời chỉ dẫn, xoa thuốc đầy mặt cho mau hết.  Ai ngờ thuốc quá mạnh, làm cháy nám hai bên má.  Mỗi lần đi học, Mẹ bắt tôi chải tóc che khuôn mặt, đội mũ xùm xụp để che cái nắng và tránh bụi bậm, vi trùng.  Mẹ phải dùng thuốc đỏ để sát trùng và bôi thuốc cho tôi mỗi ngày trong nhiều tháng mới hết hoàn toàn.

 

Những năm về sau, tôi đỡ ốm đau, lại ra dáng chị cả, biết giúp Mẹ việc nhà, nhất là việc may quần áo.  Nguyên do là tôi có con búp bê xinh đẹp, tóc vàng, mắt xanh, biết mở mắt, nhắm mắt.  Tôi rất yêu thích nó, hay xin vải vụn của Mẹ để may quần áo cho nó.  Thấy tôi có khiếu may vá, Mẹ cho tôi vào học trong nhà may của bệnh viện Chợ Rẫy.  Rồi Mẹ mua cho tôi cái máy may Singer và tôi nghiễm nhiên trở thành thợ may riêng cho cả nhà.  Mẹ cắt, tôi may.  Tôi bận luôn tay v́ nhà đông người.  Tôi ớn quá, không ngờ tṛ chơi búp bê lại trở thành công việc quanh năm.  Tôi chạy làng, lấy cớ bận học.  Mẹ cứ phải dỗ tôi bằng những tô phở thơm phức, béo ngậy vào mỗi buổi sáng.  Tôi được riêng một tô lớn, trong khi các em tôi phải chia nhau hai đứa một tô và trộn thêm cơm nguội.  Nhờ phở mà tôi phổng phao, cao lớn.

 

Tuy thế tôi vẫn hay cằn nhằn và bực bội khi phải vá quần cho anh tôi.  Dù cho Mẹ đă cắt trừ hao, dài và rộng, quần anh cứ bị rách đũng.  Anh cũng biết thân, chiều chuộng tôi lại c̣n đưa đón tôi đi học trên chiếc xe Honda mới của anh.  Ngày anh đi du học, tôi lại đâm ra quyến luyến, ủ ê, dành lấy cái chăn cũ của anh làm kỷ niệm.  Ấy, chuyện anh được đi du học cũng là nhờ có Mẹ.  Anh có đủ điều kiện, đơn nộp đă lâu mà vẫn chưa có giấy xuất ngoại.  Trong khi đó, người bạn anh có cùng họ, đậu kém hơn đă ăn mừng đi du học.  Mẹ vào thẳng Bộ Giáo dục than phiền: “Thằng Bách, em họ của cháu (nhận vờ thế), đỗ kém, nhưng nhà giầu, nên nó đă có giấy đi du học.  C̣n cháu đỗ cao hơn nhưng nhà nghèo, nên đến bây giờ vẫn chưa có giấy phép”.   Họ vừa nghe qua, xua tay lia lịa, bảo: “Bà chớ có nói thế, chúng tôi làm việc đàng hoàng, không nhận hối lộ.  V́ có quá nhiều hồ sơ nên bị chậm trễ.  Bà đợi thêm vài hôm nữa nhé”.   Mấy hôm sau, anh tôi nhận được giấy cho đi.

Nếu không có Mẹ th́ chắc ǵ anh đă đi được và trong thời buổi đất nước ly loạn, cuộc đời anh đương nhiên sẽ có nhiều rủi hơn may.

 

Mẹ c̣n c̣n đắc chí khoe chuyện công danh của Bố  được như ngày nay cũng là nhờ Mẹ cả.   Vào Nam, Bố phải thi lại các mảnh bằng đă có từ ngoài Bắc.  Khi có kỳ thi vào ngạch Y Tế th́ Bố đang công tác tại Rạch Gíá.  Mẹ muốn Bố về cho kịp ngày thi nên dắt con lên gặp cụ Cao Xuân Cẩm, Đổng lư văn pḥng Bộ Y Tế, xin cho chồng về lo cho gia đ́nh, lúc ấy Mẹ đang mang thai đứa thứ ba.  Thấy Mẹ bụng chửa vượt mặt, giắt hai đứa con mặt mũi lem nhem, quần áo xốc xếch, cụ động ḷng bảo: “Ai cũng phải đi công tác ít nhất một năm, ông ấy mới đi có 6 tháng, nhưng thấy gia cảnh bà đơn chiếc, tôi sẽ giúp”.  Một tháng sau Bố được về.  Những đêm Bố học thi, khi cả nhà đă vào giường ngủ, th́ Mẹ là người bạn học chuyên cần, vừa ḍ hỏi bài cho Bố vừa phe  phẩy chiếc quạt nan cho dịu cơn nóng hầm hập của mái nhà nghèo lợp tôn.

 

Tháng Tư 1975, nếu không có Mẹ th́ gia đ́nh tôi đă kẹt lại VN.  Lúc đó Bố đang làm Tham vụ ṭa Đại sứ VN bên Lào.  Bố không đem gia đ́nh theo v́ không muốn chúng tôi bị gián đoạn việc học.  Lệnh cấm xuất ngoại ban ra khi chiến tranh đến hồi kịch liệt.  Mẹ như ngồi trên đống lửa, ngày ngày lên Bộ Ngoại giao xin giấy phép sang Lào đoàn tụ gia đ́nh.

 

Đă một lần chạy Cộng sản từ Bắc vào Nam, Mẹ hiểu bọn gian ác, khát máu ấy rất rơ.  Mẹ sợ một sự trả thù, một kết cục bi thảm nên quyết định phải rời Việt Nam bằng mọi cách, nếu không được th́ phải chọn cái chết!  Mẹ đến những căn cứ quân sự của Mỹ trên đường Lê văn Duyệt, lân la ḍ hỏi người gác cổng xem có lính Mỹ nào muốn lấy vợ VN.  Mẹ muốn gả tôi cho họ để tôi được theo chồng về Mỹ và mang theo đứa em trai út.  Tôi ngao ngán nhưng không cản, cứ để Mẹ định đoạt đời tôi.  Người gác dan hẹn Mẹ hai ngày sau.  Nhưng mẹ đă không trở lại v́ Bộ Ngoại giao đă cho phép chúng tôi được qua Lào đoàn tụ gia đ́nh.

 

Tưởng là đă thoát, nhưng sự vụ lệnh chỉ áp dụng cho vợ chồng và con cái, c̣n cha mẹ không được đi theo.  Bà ngoại tôi tuyệt vọng, sinh bệnh sốt rét, chả thiết ăn uống ǵ, nằm đắp chăn, rên hừ hừ.  Mẹ không bỏ cuộc, lại lên Bộ Ngoại giao khiếu nại cho tứ thân phụ mẫu được đi.  Tôi đứng chờ Mẹ ngoài cổng rất lâu, khi thấy Mẹ đi ra, tôi hấp tấp bước đến hỏi, đâm sầm vào cột đèn đau điếng, nhưng vẫn cười sung sướng khi nghe Mẹ nói: “Được rồi”.

 

Có giấy phép, Mẹ quính quáng lo chích ngừa, đổi tiền, mua vé máy bay.  Nơi nào cũng đầy nghẹt người, xếp từng hàng dài phơi nắng.  Rất may là Mẹ khéo léo nên được sự mách bảo, giúp đỡ của mọi người, chóng xong thủ tục rắc rối, phiền hà.  Sáng 26 tháng Tư, xe Air VN đến đón, gia đ́nh tôi rời cư xá trong lúc thành phố c̣n yên ả trong giấc ngủ.   21 năm trước tôi rời đất Bắc trong vô tư, 21 năm sau rời Sài G̣n trong ngậm ngùi, nuối tiếc.  Tôi nh́n Mẹ, đang dang rộng tay ôm các con vào ḷng, mắt long lanh ngấn lệ.  Một đời người, hai lần bỏ quê hương.  Vĩnh biệt Sài G̣n! Vĩnh biệt Việt Nam!

 

Mẹ kể, những ngày mới sang Mỹ là những ngày chắt chiu, tần tiện, những cố gắng dành dụm để tạo dựng tương lai lần nữa.  Mẹ đi chợ, so đo giá cả, tính toán sao cho đủ sống mà không cần đến welfare.  Đoạn đường giữa nhà và chợ gần một dặm (mile), Bố Mẹ khệ nệ xách từng túi đi bộ về.  Những ngày mưa, tuyết th́ Mẹ đem hết các túi lên xe bus, tốn 25 xu, để Bố đi tay không về.  Có một lần vô ư, xe bus chạy quá trạm gần nhà, Mẹ không có tiền để đi chuyến ngược về, vừa sợ vừa tủi thân vừa không biết nói thế nào, Mẹ khóc ̣a.  Người lái xe bus vội vàng gọi cảnh sát đến.  Rồi cảnh sát cứ theo hướng chỉ tay của Mẹ mà chở về đến tận nhà.

 

Mẹ c̣n nghĩ rằng Mẹ là thần hộ mệnh của gia đ́nh, nếu có sự hiện diện của Mẹ th́ mọi việc hanh thông, trót lọt.  Mẹ dẫn chứng lần anh tôi xém chết v́ bị tiêu chảy.  Rồi lần tôi trở lại trường đại học sau nghỉ hè, Bố đưa tôi đến trường một ḿnh v́ Mẹ bận không đi cùng được, và trên đường về xe đâm xuống ruộng khi c̣n cách Cleveland khoảng một tiếng.  Rất may, lần đó Bố không sao nhưng cái xe th́ hư hại hoàn toàn. Và lần đứa em trai út bị tai nạn.  Lúc đó em đang ở với vợ chồng tôi để đi học tại Maryland University, bị đụng xe khá nặng, nằm coma hết 10 ngày.

Mẹ đă chăm sóc em ngày đêm trong suốt thời gian này.  Khi em tỉnh lại từ coma, Mẹ thấy em hay bực dọc, t́m cách giật tung dây chuyền máu và các dây đo dấu hiệu sinh tồn, Mẹ hỏi th́ em cáu kỉnh bảo: “Khó chịu chỉ muốn chết thôi”.  Mẹ nắn bóp chân tay em th́ thấy tay em bị sưng vù, tím bầm v́ ống dẫn máu bị chệch, không chuyền được máu vào cơ thể, áp huyết xuống thấp làm cho người bần thần, bẳn gắt.  Khi y tá điều chỉnh lại đường kim vào mạch máu th́ em hết gắt gỏng. Từ đó Mẹ càng tin tưởng vào vai tṛ quan trọng này.

 

Chuyện nuôi con chưa hết, Mẹ lại có thêm chuyện nuôi các cháu.  Đứa th́ nhỏ và dài như khúc bánh ḿ, đứa th́ mặt đỏ như mọi da đỏ, đứa th́ đầu trọc lóc như sư, đứa th́ đẹp như con gái, đứa th́ quấn chăn làm Superman, nhảy bàn ghế đến ngă sưng tều cả miệng, v.v. nếu mà viết hết ra đây th́ tôi c̣n phải cặm cụi gơ thêm vài trang nữa.

 

Sau khi về hưu, Bố Mẹ chọn về ở chung với gia đ́nh tôi, có lẽ v́ tôi vẫn là đứa lắm bệnh nhiều tật. Tôi dành hẳn một pḥng ngủ để Mẹ làm pḥng thờ.  Đấy là niềm vui của Mẹ.  Mẹ trang hoàng bầy biện thật trang nghiêm và đẹp đẽ, không thua ǵ chính điện của các ngôi chùa.  Mẹ thờ Phật, tổ tiên, và các anh hùng tuẫn tiết của quốc nạn 30 tháng Tư.  Từ Internet, tôi in được h́nh của các vị tướng anh hùng, Mẹ cẩn thận lồng h́nh trong khung ảnh, với đầy đủ tên họ, cấp bực, ngày tử nạn, để riêng một kệ thờ và thường cầu nguyện cho vong linh họ được siêu thoát.  Mẹ khuyên chúng tôi năng tu hành nhưng tôi c̣n phải lo miếng cơm manh áo, tất bật chuyện đời, nên chỉ tu tâm chứ chưa theo Mẹ tu tại gia được.

 

Tính Mẹ năng động, thích trồng hoa, trồng rau ngoài vườn.  Mùa xuân, mùa thu có rau cải xanh mơn mởn, mùa hè có ớt, ng̣, húng, th́ là, có hoa huệ, hoa hồng. Ban đầu chỉ có 1 dẻo đất bên hông nhà, sau lớn dần rồi lan ra cả đằng trước nhà, trên đồi sau nhà.  Bố Mẹ khỏe là nhờ sáng chiều kéo dây, xách thùng tưới cây. Chỗ tôi ở mùa đông không bị băo tuyết nhiều, trời lạnh khoảng 3 tháng thôi, Bố Mẹ tôi không bị bó gối ngồi trong nhà lâu.

 

Ngoài việc thích trồng cây, Mẹ thường đi bộ quanh khu phố.  Bố đi trước, Mẹ lẽo đẽo phía sau, khi th́ hái mấy cành hoa dại, lúc khoe nhặt được cái này cái nọ của người ta bỏ đi, thấy phí của trời lấy mang về.  Đồ đạc trong nhà không thiếu thứ ǵ mà Mẹ vẫn thích đi chợ trời, hí hửng mang về những cái lặt vặt, không cần thiết, rồi lại xếp cất dưới gầm bàn thờ hay ngoài garage.  Mỗi tuần Bố chở Mẹ đi chợ, ghé 2, 3 cái chợ v́ Mẹ thấy mỗi chợ bán rẻ những thứ khác nhau, nhưng nếu Mẹ tính tiền xăng th́ sẽ không thấy rẻ là bao.  Bố lái xe, Mẹ lái tài xế, ngồi chỉ đường, quẹo phải, rẽ trái, coi chừng đèn xanh, đèn đỏ.  Bị đụng xe cũng mấy lần, người đụng ḿnh và ḿnh đụng người đều có cả.  Mẹ bảo nhờ có Mẹ ngồi bên nên chỉ bị hư xe qua loa thôi, chứ người không bị thương tích ǵ.

 

Ngoài ra Mẹ c̣n là đầu bếp riêng của Bố.  Lấy nhau mấy chục năm, Mẹ biết Bố thích ăn ǵ và ghét cái ǵ.  Bố ăn dễ nhưng khó, món nào ra món nấy.  C̣n Mẹ th́ ăn sao cũng được, không cần ngon, chỉ cần bổ cho cơ thể được khỏe mạnh, ít bệnh tật, không làm khổ con cái là tốt.  Món ăn của Mẹ thường là món không có tên, khoai, rau trộn lẫn, lổn nhổn, mà ai nh́n cũng chạy, mời không dám thử.  Bữa cơm nào Mẹ cũng ép Bố ăn cho nhiều.  Bố xin một th́a th́ Mẹ đưa nửa bát, Bố xin nửa bát th́ Mẹ đưa bát đầy.  Ngày nào cũng cự nự, eo xèo chuyện ăn uống.  Có những lúc thấy Mẹ khoanh tay đứng hầu cơm cho Bố sao giống cảnh chồng chúa vợ tôi quá xá, nhưng hạnh phúc hơn nhiều!

 

Một số thông gia của Bố Mẹ tôi đă lẻ bạn, đơn côi, tôi mừng cho Bố Mẹ vẫn c̣n có nhau, vẫn c̣n hạp nhau.  Những lúc thấy Bố Mẹ chăm sóc cho nhau, vui vẻ nhắc lại những kỷ niệm xa lắc của mấy chục năm về trước, của thời kháng chiến chống Pháp, lúc di cư vào Nam, khi chúng tôi c̣n nhỏ, lúc mới sang Mỹ, v... v… tôi lại hết ḷng cảm tạ ơn Trời Phật.  

 

Năm ngoái, nhân ngày Lễ Của Cha, tôi có viết bài tôn vinh ḷng hy sinh của Bố:

 

Một đời tận tụy v́ vợ v́ con,

Hai phận vuông tṛn làm Phu làm Phụ.

 

Năm nay nhân ngày Lễ Của Mẹ, tôi tôn vinh công đức sinh thành, dưỡng dục của Mẹ, người đă thực sự dang đôi tay bảo bọc, chăm chút cho con cháu suốt cuộc đời.  Đối với Mẹ, chúng tôi lúc nào cũng là những đứa trẻ c̣n non dại, cần sự che chở, bảo vệ của Mẹ.  Tôi biết Bố cũng muốn tôn vinh tấm ḷng chung thủy, yêu thương của người bạn trăn năm, đă đảm đang, hết ḷng hết sức với gia đ́nh.

 

Khi đă có gia đ́nh riêng, có làm mẹ, tôi mới hiểu:

Có con mới biết đêm dài,

Biết ḷng Mẹ đă miệt mài v́ con.

Tuổi già, sức khỏe hao ṃn,

Chăm lo con vẫn như c̣n trẻ thơ,

Bao la t́nh Mẹ không bờ,

Cài hoa hồng đỏ, tạ ơn Phật Trời.

 

Nguyễn P. Thúy, 03/31/2011

 

(*) Danh hài Khả Năng của miền Nam VN, người cao, to lớn.