
Anh gửi tôi những tấm hình,
Mẹ già đang sống nước mình “tự lo”.
Tôi nhìn ruột
rối tơ vò,
Mẹ đời xế bóng, vẫn còn gian
lao.
Buôn bán, kiếm
sống dãi dầu,
Nuôi thân chưa đủ thêm đàn cháu
con.
Tờ mờ chửa sáng, hàng rong,
Gánh gồng, bán dạo, hoàng hôn trở
về.
Chân đất, từng bước Mẹ lê.
Đường dài hun
hút, lối về còn xa.
Lưng còng, còm
cõi, bần hàn,
Vai so, gánh nặng, bao ngày như nhau.
Ngồi bó gối,
Mẹ buồn than,
Da nhăn, má hóp, vết
hằn thời gian.
Tuổi thọ, mừng Mẹ, trời ban,
Mẹ kêu: “Khổ
cực thế này sống chi!
Hy vọng? Đời chẳng còn gì!
Càng mong cải
cách, càng bi lụy nhiều.
Xã hội thiên đàng? đảng
điêu!
Công trình đảng tạo tiêu điều hơn xưa.”
Con ơi, sao nỡ hững
hờ,
Mẹ già như lá cuối
mùa mong manh.
Thương quê, thương
Mẹ, đừng quên,
Mau mau đoàn kết, kiên cường đấu tranh.
Mai này cờ đổi, đảng tan,
Mẹ vui, Mẹ sống thanh nhàn, ấm
no.
Nguyễn P. Thúy, 09/15/2006