
Sương mù lãng đãng trên
cao,
Trời buồn u ám, mưa vào
lãng quên.
Hồn ta vướng mãi
ưu phiền,
Đời như giông bão,
một niềm đớn đau.
Em xưa xoãi cánh âu sầu,
Trong cơn mê mải chìm vào
hư không.
Xa xôi những ngóng cùng trông,
Mình ta ở chốn mênh mông bão
bùng.
Tương lai giờ vẫn
mịt mùng,
Làm sao níu gọi tuổi cùng
thời gian.
Nguyễn P. Thúy/VN 1974