Lữ Khách

 

 

Quăng đường sương gió, bước tha phương,

Lữ khách về đâu giữa phố phường,

Tiếng địch hờn vang ḥa gió bấc,

Đèn đêm hiu hắt rọi u buồn.

Bâng khuâng lữ khách t́m đ̣ ,

Ngập thu vàng bến nước xưa,

Năm ấy, mùa thu nào đă nhạt,

Dáng gầy tựa cửa, bức rèm thưa.

 

Biết ai c̣n nhớ khách tha phương,

Người đă dừng chân mở rộng hồn,

Vai sánh cùng ai mộng đẹp,

Vui duyên quên hẳn bóng câu dồn.

Một ngày kia khách ra đi vội,

Nếp áo chinh y vướng bụi mờ,

Hồ thỉ tang bồng, sông núi nợ,

Lời thề xin nối lại ngày mai.

 

Bao nhiêu cách trở tháng năm dài,

Mái đổ, tường xiêu bám cỏ cây,

Người , đ̣ xưa đâu chẳng thấy,

Nghe trong gió thoảng tiếng bi ai.

 

Nguyễn P. Thúy, 10/1977