
Lời Tiễn Biệt
Ḥa Thượng họ Đinh, sinh năm Mậu
Th́n 1928, Pháp danh Thích Thanh
Đạm, húy Tâm Đức, đệ tử út của Tổ
Trà Trung, làng Trà Trung,
tỉnh Nam Định,
Bắc Việt. Ngài xuất gia năm 22 tuổi. Trụ tŕ chùa Giác
Hoàng, tại Washington
DC, đă thuận thế vô thường,
thâu thần thị tịch vào lúc 2 giờ
sáng ngày 4 tháng 12 năm 2011, theo âm lịch
là ngày 10 tháng 11 năm Tân Măo, thế
thọ 84, hạ lạp 62.
******
Mối duyên giữa
Thầy Thanh Đạm và gia đ́nh
tôi bắt đầu từ khi có phong
trào Tranh Đấu Phật Giáo tại Sài G̣n vào
năm 1963.
Các Phật tử thường đến vấn an và ủy lạo
quư tăng ni tại chùa.
Mẹ và bà Ngoại
tôi th́ hay đem tặng phẩm đến chùa Giác Minh gần nhà.
Trong khi các
Phật tử vây quanh quí
Thầy Tâm Giác, Hộ Giác, và Giác
Đức th́ Thầy Thanh Đạm, lúc ấy c̣n là
sư Bác Đản, ngồi chơ vơ trên chiếc ghế bố nhà binh, bà
Ngoại tôi thấy tội nghiệp liền đến thăm hỏi và cúng
dường Thầy
ít tiền. Thầy ít nói lại
không thích chỗ đông người.
Sau Tháng Tư
Đen, dân Việt sống rải rác khắp
nơi, chúng tôi mất liên
lạc với Thầy. Mùa hè năm
1978, gia đ́nh tôi từ Cleveland về Washington, DC thăm
gia đ́nh sui gia tương lai và được
dẫn đến chùa Giác Hoàng. Khi ấy Thầy Giác Đức đang làm trụ
tŕ và Thầy
Thanh Đạm làm phó trụ
tŕ.
Gặp lại Thầy, Mẹ tôi mừng lắm, ngạc nhiên hỏi tại sao tên
Thầy là Đản mà nay thành Thích Thanh
Đạm. Thầy cười hiền lành: “Tại người ta đọc
trẹo đi. Bây giờ th́ thành
nếp rồi. Không sao”. Tôi lại thấy tên Thanh Đạm
hợp với Thầy lắm, nhất là khi
Thầy mặc áo nâu ṣng
bạc màu th́ đúng là
chân quê. Thầy không đẹp trai nhưng có duyên ngầm,
giản dị, dễ dăi, nói
năng nhỏ nhẹ, lúc nào cũng tủm
tỉm cười. Mỗi khi gặp tôi,
Thầy gọi tôi bằng cái tên dài
ngoằng “Thúy-Đă-Đi-Rồi-Thúy-Lại-Về-Đây”. Tôi rất thích v́ biết Thầy
đă phân biệt ḿnh với bao nhiêu
nàng Thúy khác.
Những năm tháng đầu tiên, Phật tử c̣n thưa
thớt, Thầy phải đi làm việc, để trả tiền nước, tiền điện và tu bổ
chùa. Chánh điện vào mùa đông
rất lạnh, chỉ có vài
cái máy sưởi
nhỏ đặt rải rác, không đủ ấm. Mùa hè th́
nóng, ngột ngạt, cái quạt to dựng ở cuối chánh điện mở tối đa, chạy liên hồi vẫn không đủ mát. V́ Đạo, Thầy phải vất vả vật lộn với Đời.
Tuy bận bịu, Thầy c̣n tham dự
những buổi lễ khánh thành của những ngôi chùa lân cận,
hướng dẫn Phật tử đi hành hương
tại các chùa nổi tiếng và các vùng có
thánh tích Phật giáo. Mỗi lần Thầy về Cleveland để dự lễ ở chùa Viên Quang,
Thầy đều tá túc tại
nhà của Bố Mẹ tôi.
Năm 1988, bà Ngoại tôi mất. Mẹ tôi mời
Thầy về Cleveland
làm tang lễ. Thầy lúng túng: “Đi
làm sao được,
ngày đó có đám rồi”. Mẹ tôi giận dỗi: “Con đă dặn Thầy bao lần rồi.
Đến
lúc có tang Mẹ con th́ Thầy lại đi đám khác”. Thầy luống cuống: “Thôi được, tôi đi”. Đến Cleveland, Thầy
không kịp nghỉ ngơi, vào phát tang, làm lễ cầu
siêu. Xong việc, Thầy tất bật đi thẳng ra phi trường đến đám tang khác, vẫn vui vẻ,
chẳng phàn nàn.
Trong gia đ́nh
của mỗi chúng ta đây, Thầy đă từng hiện diện, đem Đạo vào Đời qua những đám cưới, những lễ quy uy, và
đă từng tiễn Đời về với Đạo qua những đám tang, cầu siêu, đám giỗ.
Thầy làm lễ
cẩn thận, tuy có đôi
lúc đơn giản, sơ sài v́ tuổi
càng cao, sức khỏe càng yếu, trong khi đó
Phật tử càng đông, nhu cầu hướng
dẫn tâm linh càng nhiều,
Thầy đâu có thể sang sảng tụng kinh và giảng
đạo măi được.
Chuyện đời chưa hết, hoằng pháp chưa xong, Thầy đă đột ngột măn phần. Được
tin dữ, tôi rất đỗi bàng hoàng, vội
vă đến chùa, mong được
nh́n thấy Thầy lần cuối. Hơn trăm người đă có mặt, đứng
quanh quẩn dưới chân cầu thang dẫn lên pḥng
Thầy, nghe ngóng, chờ đợi. Ai nấy ngẩn ngơ, buồn bă! Khi nhà quàng
đến để
di chuyển thi hài Thầy ra xe th́
tiếng tụng niệm: “Tiếp dẫn đạo sư, A Di Đà Phật” vang dội trong tiếng trống, ḥa lẫn với
tiếng khóc nức nở, tiếc thương. Tôi chắc Thầy thấu ḷng Phật tử, xúc động lắm, khẽ nhẹ nhàng vỗ về: “Thôi đừng khóc nữa”.
Ngày xưa Thầy độ cho chúng sinh.
Nay chúng sinh chí tâm cầu
nguyện, hồi hướng cho Thầy.
Thầy ơi, “Thúy-Đă-Đi-Rồi-Thúy-Lại-Về-Đây”
đang cùng với quư tăng
ni và Phật
tử tiễn đưa Thầy về miền Cực Lạc.
Nam Mô
A Di Đà Phật!
Nguyễn P. Thúy
Ngày 6 tháng 12 năm 2011