
Hôm ấy ngày học cuối,
Từ giã thầy em đi,
Du học bên xứ Mỹ,
Ngành Biology.
Thầy ân cần nhắn nhủ,
“Em có phúc hơn người,
Gắng học hành tấn tới,
Thành nhân và thành danh,
Cho rạng rỡ dân mình,
Cho mẹ cha hãnh diện,
Cho thầy được thơm
lây.
Đó là điều mong
ước,
Thầy kỳ vọng nơi
em,
Mai sau này xa cách,
Nhớ thầy xin
đừng quên!”
Thầy ơi, em cảm động,
Rưng rưng lệ hoen mi,
Tâm niệm luôn khắc ghi,
Những lời thầy căn dặn.
Nợ sinh thành, dưỡng dục,
Nợ dân tộc, quốc gia,
Đã sinh ra là trót đã nợ nần,
Em sẽ trả và thêm phần
lời lãi.
Hơn hai mươi năm rồi,
Bao dâu biển đổi dời,
Lênh đênh cùng mệnh nước,
Em buồn nhiều
hơn vui.
Đời trôi qua nhiều
ngã,
Thành đạt
được những gì,
Xuân đến rồi xuân
đi,
Biết thầy còn hay
mất.
Hình bóng thầy em quên,
Nhưng lời thầy nhắn nhủ,
Em giữ mãi trong tim.
Hơn hai mươi năm rồi,
Mỗi lần Tết đến nơi,
Trước bàn thờ mặc niệm,
Em tự vấn lòng mình,
Nợ kia còn hay hết,
Đã trả được bao nhiêu,
Có làm thầy mãn nguyện ?
Nguyễn P. Thúy, 4/30/2002