
Chiều nay nắng tắt bên
song,
Chân trời nhuộm ánh
nắng hồng hoàng hôn.
Ngồi đây ru mãi nỗi
buồn,
Buồn sâu trong mắt,
chĩu hờn trên môi.
Gió bay xuôi ngược giữa
trời,
Lá theo chiều gió biết
rơi nơi nào.
Mình như chiếc lá lao
đao,
Bao nhiêu cay đắng, úa nhàu
tâm tư.
Ra đi tưởng
đạt ước mơ,
Bao nhiêu cảnh đẹp
đón chờ bước chân.
Ai ngờ đời lắm
thăng trầm,
Bước đi rồi
lại ép lòng về đây.
Ước mơ vụn
vỡ, xa bay,
Vòng tay buông thõng, mặc ngày
tháng qua.
Dàu dàu tựa cửa, lệ
nhòa,
Biết bao giờ mới phôi
pha u tình.
Bên đường phố
vắng im lìm,
Ánh đèn vàng vọt gợi
niềm cô đơn.
Chạnh lòng càng thấy héo
hon,
Mắt cay, cay mắt giọt
buồn rơi rơi.
Nguyễn P. Thúy/VN 1974