

Bước chân đi nhặt
lá thu bay,
Đem về sửa ấm
chút lòng say,
Hai thu xa cách
rồi đấy nhỉ,
Tôi
đếm thời gian qua lá bay.
Tôi vẫn thấy buồn khi thu sang,
Tôi thương làm sao chiếc
lá vàng,
Ngập ngừng rơi
xuống trên mặt đất,
Như còn
luyến tiếc thuở xa xăm.
Tôi hiểu vì sao mỗi mùa thu,
Tôi buồn chết lịm
cả tâm tư,
Yêu ai tôi trót vương
cảm lụy,
Để rồi thương
nhớ mãi mùa thu.
Gió thu bay rồi
gió thu bay,
Lá vàng rơi rụng ngập
quanh đây,
Chôn chặt hồn tôi vào
nỗi nhớ,
Giết lần thân xác bởi
heo may.
Nguyễn P. Thúy/VN 1974