
Mỗi năm một bó hoa
hồng,
Kèm theo dòng
chữ đượm nồng tình anh.
“Tình ta muôn thưở không phai,
Yêu em gấp bội theo ngày tháng qua.”
Lần này, lần cuối
được hoa,
Vì anh vừa mất, ai ngờ
ly tan.
Tính anh lo trước
chuyện nhà,
Sợ quên vì bận, dặn
người đem hoa.
Cắm cành hoa đỏ
mượt mà,
Vào bình, bên cạnh hình anh
mỉm cười.
Thời gian chầm chậm,
dần trôi,
Chung quanh vắng lặng,
đơn côi vô cùng.
Một năm lẻ bóng,
lạnh lòng,
Lệ rơi, tủi phận
long đong thế này.
Vừa khi ấy chuông gọi
cửa,
Bó hoa
hồng để đó tặng em.
Sững sờ nhặt bó hoa
lên,
Hỏi xem
ai đã gợi lên nỗi sầu.
Tiệm hoa vội vã giải
bầy,
“Hoa này
đặt trước từ ngày còn ông.
Mỗi năm một bó hoa
hồng,
Tặng bà
cho đến lúc không còn người.
Đôi dòng ông viết lâu
rồi,
Đầy năm ông mất, dặn
tôi trao bà”.
Khôn cầm dòng lệ chan hòa,
Run run mở thiệp, nhạt
nhòa chữ anh.
“Em ơi, anh mất tròn
năm,
Mong em gắng sức, vững
lòng vượt qua.
Nhạn lẻ đôi, chăn
gối lạnh,
Nỗi đau này, anh hiểu
em ơi.
Tình ta ôi đẹp tuyệt
vời,
Yêu em nhiều lắm, dùng
lời khó thay.
Bạn thân, tình nhân lãng
mạn,
Vợ hiền ngoan, em làm
trọn cả ba.
Một năm đằng
đẵng trôi qua,
Dù em có khóc,
ráng mà gượng vui.
Hoa hồng mỗi năm anh
gửi,
Nhìn hoa hãy
nhớ những ngày có nhau.
Ngày xưa hạnh phúc biết
bao,
Yêu em, anh sẽ còn yêu em hoài.
Xin sống nốt
đời còn lại,
Vui lên đi, dù chẳng có
dễ chi.
Hoa hồng tiếp tục
gửi đi,
Sẽ ngừng khi cửa im
lìm, cài then.
Không ai mở, chuông reng mãi,
Tiệm
hoa ngày ấy đến tới năm lần.
Khi biết không còn em nữa,
Theo
lời anh, đặt hoa chỗ của ta.
Nghĩa trang yên nghỉ em
về,
Bên anh mãi mãi, trọn thề
ngày xưa.”
Nguyễn
P. Thúy
November 15, 2005