
Từ dạo đó bỗng
nhiên mà em lớn,
Biết làm thơ, buồn vơ vẩn không tên,
Biết thẹn thùng và
biết tập làm duyên,
Trong ánh
mắt ngỡ ngàng niềm thích thú.
Đôi môi xinh cong nét
cười hé nụ,
Má đỏ hồng che
vội bởi tóc mây,
Khi có người nhìn lén mắt
mê say,
Khi ai bảo: “Gớm sao mà xinh
thế”.
Nhưng mặc cho bao nhiêu
người để ý,
Tâm hồn em vẫn trong sáng
như gương,
Mặc cho bao người
dẫn mối đưa đường,
Vẫn hồn nhiên tung tăng bàn chân nhỏ.
Đến một buổi
mọi người đều bỡ ngỡ,
Khi thấy em buồn ủ rũ, ngẩn ngơ,
Mắt long lanh những
giọt lệ mong chờ,
Suối
tóc thả hững hờ trên vai nhỏ.
Ngồi tựa cửa với
muôn vàn thương nhớ,
Mặc thời gian đang
chậm bước qua song,
Giận hờn ai hay
đắp mộng xa gần,
Ồ chẳng lẽ em
biết yêu rồi đấy!
Nguyền P. Thúy
November 1977