Hà Xài

 

Tác giả Giao Chỉ khi viết bài “Genève 54 Chia Cắt” có nhắc đến những thanh thiếu niên di cư vào Nam như nữ minh tinh Kiều Chinh lúc 15 tuổi, nữ ca sĩ Khánh Ly lúc 9 tuổi, và một số trẻ em di cư nổi tiếng khác. Thế mà ông không nhắc đến những đứa bé sinh được cha mẹ bồng bế lên tàu há mồm hay máy bay vào Nam.  Sao lại có sự sơ sót này hay là sự hiện diện của đám con nít miệng c̣n hôi sữa không nhiều, không đáng kể!

 

Tôi là một trong số trẻ sơ sinh ấy, đă lên máy bay vào Nam khi c̣n quấn tă.  Lúc hiệp định Genève được kư kết giữa Anh, Pháp, Tàu, và CSVN vào ngày 20 tháng 7 năm 1954, chia đôi đất nước qua vĩ tuyến 17 th́ Mẹ tôi đang mang cái bụng chửa to vượt mặt.  Vài ngày sau tôi ra đời tại nhà hộ sinh nằm trên đường Quan Thánh, Hà Nội. 

 

Tôi, lớp gái Hà Nội cuối cùng, với “khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang”, có được xếp cùng hạng với những thiếu nữ Hà thành, những cô Bắc kỳ nho nhỏ đă một thời đi vào văn chương, thơ phú?

  



Tôi thắc mắc không biết ḿnh có phải là con gái Hà Nội.  Cái gốc Hà Nội ngh́n năm văn vật có quyện vào người, có theo người vào Nam. Tôi đă có được bao nhiêu phần trăm cái cốt cách của các cô gái Hà Nội thanh lịch, kiêu sa, đài các ngày xưa.  Tôi nghe những bài hát, văn thơ viết về Hà Nội đẹp đẽ với những di tích lịch sử, văn hóa, và con người Hà Nội mà thèm mà yêu.  Những lời kể lể sao mà hay, mà văn hoa đến thế.  Mẫu con gái Bắc kỳ kiểu cách, cong cớn, đanh đá, chua ngoa, sao mà dễ thương đến thế tuy thương không dễ.  Các chàng biết yêu con gái Bắc là tự chuốc khổ vào thân nhưng lại cứ lao đầu vào v́ đă lỡ bị cái thanh lịch, kiêu sa, đài các mê hoặc, đâm ra nghiền cái thú đau thương.  Ôi tôi thèm muốn được làm gái Bắc, gái Hà Nội quá trời.  Cứ chong mắt nai và dỏng tai nghe người ta kể lể tâm t́nh thương yêu Hà Nội, vất vả v́ gái Hà Nội mà không dám vỗ ngực xưng ḿnh cũng là dân Hà Nội.

 

Tôi vẫn thương hoài Hà Nội ơi,

Kiêu sa, thanh lịch, đẹp một thời,

Ra đi từ thuở c̣n quấn tă,

Có biết ḿnh mang dấu đất trời?

 

Trong khi miền Nam bao dung, dễ chịu, cởi mở th́ tôi được nuôi dưỡng theo gia phong của miền Bắc.  Người Bắc có một lối sống phong kiến, tôn ti trật tự, xem trọng việc giáo dục, học ăn lịch sự, học nói lễ phép, học cách xưng hô, học cách ăn trông nồi ngồi trông hướng,  học may vá, bếp núc, công dung, ngôn, hạnh … Ôi thôi biết bao nhiêu cái phải học.

 

Chữ nghĩa, cách ăn nói là cả một vấn đề khó xử trong sự giao tiếp hàng ngày. Những chữ đặc địa phương Bắc Kỳ đă dần dà thay h́nh đổi dạng để thích ứng với sự hội nhập vào môi trường sinh sống mới, người mới, cách diễn tả mới, nhất là khi tôi bắt đầu cắp sách đến trường. Tự dưng nẩy ra một số chữ ghép để giải tỏa sự cách biệt về ngôn ngữ, phát triển cái ngọn Nam kỳ mà vẫn không quên cái gốc Bắc kỳ như: chén bát, ly cốc, la hét, kỳ cọ, té ngă, ốm đau, màn mùng, ngắt véo, bơi lội, mắng chửi, chai lọ, gầy ốm, ốm đau, th́a muỗng, sợ hăi, vồ chụp, che chắn, béo mập, bồng bế, …

 

Cách viết văn hoa, rườm rà, kiểu cọ, khách sáo cũng dần dà phôi pha, nhường chỗ cho lời nói giản dị, chân chất, thẳng thắn.

Lần đầu nghe hàng xóm chửi nhau ào ào, rất tục, tôi khó chịu, hỏi Mẹ: “Người Bắc chửi ra sao”. Me tôi bảo: “Người Bắc chửi có bài bản, văn hoa, vần điệu, nhiếc móc, xỏ xiên, nói bóng gió, dông dài, lôi cả tam đại ba đời, chửi thâm độc từ ngày này sang ngày khác, nghe được nhưng không nên nghe con ạ”.

 

Khi tôi thi vào trung học, Bố tôi chọn trường Gia Long thay v́ trường Trưng Vương v́ trường Gia Long gần nhà và nổi tiếng về kỷ luật nghiêm minh, có quư bà Giám thị chuyên đi bắt những học sinh không mặc áo lót, vẽ lông mày, sơn móng tay, dồi phấn thoa son.   

 

Người bạn thân nhất của tôi trong suốt 7 năm lại là người miền Nam, quê ở Vĩnh Long.  Trong khi nó mảnh mai, khoan thai, dịu dàng như nàng Kiều của Nguyễn Du th́ tôi to lớn dềng dàng, trực tính, nóng nẩy, hay gắt. Mẹ tôi bảo nó mới đúng là mẫu con gái Hà Nội thanh lịch, nết na.  Trời ạ, cái bản chất của con gái Hà Nội là thế ư, tôi thật không chịu được cái chậm chạp, yểu điệu thục nữ của nó, tôi gắt, tôi cằn nhằn, tôi nhăn nhó với nó hoài làm nó đau khổ không ít, thường than văn với Mẹ tôi là tôi bắt nạt nó mỗi ngày.

 

Qua nhà nó chơi, tôi được ăn các món miền Nam, từ đó tôi mê mắm nêm cũng như mê mắm tôm vậy, và khi ăn phở, bún riêu, bún thang, bánh cuốn đều phải có giá sống mới thấy ngon.  Thịt kho nước dừa ăn với dưa giá hơi chua có điểm những cọng hành xanh ngắt th́ khỏi chê.  Các món xôi chè có nước dừa đều hấp dẫn vô cùng.  C̣n nó có mê các món ăn miền Bắc hay không th́ tôi không biết v́ Mẹ tôi cho nó ăn cái ǵ nó cũng khen ngon.  Nhưng có một điều tôi biết chắc là nó mê ông anh tôi qua những cái liếc mắt long lanh.

 

Nó nhái giọng Bắc, gọi tôi là gái Hà Xài, dở dở ương ương.  Có lẽ cái chất thanh lịch, kiêu sa, đài các của con gái Hà Nội trong tôi, nếu có, đă nhạt nḥa theo thời gian, đă ḥa trộn với hương đồng gió nội miền Nam, với Sài G̣n bao dung, cởi mở, để tạo thành những cô gái Hà (Nội) Xài (Sài G̣n) thanh lịch, hiền lành, khôn khéo, chẳng đăi bôi, kênh kiệu, nhưng vẫn c̣n chút đanh đá, lém lỉnh và ngây thơ vô số tội.  Theo tôi cái lớp người dở dở ương ương Hà Xài ấy đă dung hợp được những ưu điểm của cả hai miền Nam Bắc.

 

Sau tháng Tư Đen, tôi tị nạn bên Mỹ, c̣n nó biệt vô âm tín.  Tôi nhớ Sài G̣n nhiều hơn nhớ Hà Nội.  Nhớ Hà Nội là nỗi nhớ mơ hồ, c̣n nhớ Sài G̣n là nỗi nhớ ray rứt, xót xa, tiếc nuối những năm tuyệt đẹp của thời thiếu nữ với bao kỷ niệm rơ nét, trong đó có nó và bạn bè.

 

Nguyễn P. Thúy

12/15/2011