
Đêm mộng mị,
nhớ ngày xa xưa ấy,
Chồng chất bóng hình, thân ái
vô cùng,
Ta ở đâu mà mê tỉnh
chập chùng,
Chừng tàn giấc,
tủi hờn tuôn lệ nhớ.
Việt Nam ơi, bao nhiêu
năm không ở,
Con đường
xưa vẫn gợi nét thân
quen,
Trời vẫn xanh màu trong vắt
êm đềm,
Nhưng lạ cảnh, lạ tên đường, cách sống.
Giọng ai nói trọ
trẹ trong âm hưởng,
Người thân tình đối xử tưởng người
dưng,
Những món ăn
không thích hợp, lạ lùng,
Lẻ loi quá dù chung
dòng máu Việt!
Ta: Mỹ ư? Dân da vàng, mũi
tẹt,
Dù có thay đổi nét cũng nhận ra,
Nhìn vào nhà, nghe giọng, thấy món ăn,
Đã cho biết cội nguồn dân tứ xứ.
Có những lúc lòng chĩu buồn, thổn thức,
Giữa cuộc đời
luôn ấm ức: là ai?
Tủi thân bơ
vơ, lạc lõng, u hoài,
Hằng tìm mãi
một quê nhà yêu dấu.
Việt Nam ơi, nơi
chôn nhau cắt rốn,
Dẫu đã xa xin vẫn chọn
là quê,
Trong giấc mơ, tiềm thức vẫn quay về,
Vẫn ao ước vùi thân trên
đất mẹ.
Nguyễn P. Thúy, 06/02/2006