
Chương
Tám
Lưới
T́nh
Loan vuốt lại váy cưới cho
thẳng, rồi hạ thấp đầu để
Hảo cài vương miện có gắn hoa hồng
trắng và dải khăn voan mỏng manh. Trông Loan thật lộng lẫy,
tươi thắm như một đóa hoa nở rộ,
Hảo buột miệng:
- Đẹp quá.
Loan cười rạng rỡ, ghé tai Hảo th́ thầm:
-
Đến lượt mày, c̣n đẹp
hơn nữa. Phải chủ
động, nhanh lên nhé!
Hảo phết đít Loan, mắng yêu:
- Con khỉ, chỉ xúi dại.
Rồi nàng trịnh trọng nâng vạt
váy dài phía sau của Loan, chầm chậm đi theo ra ngoài thánh đường, bản
nhạc “Ave Maria” đang vang lên thánh thót.
Có đến gần trăm người
ngồi đầy những hàng ghế đầu, Hảo
nh́n quanh, t́m kiếm Đức trong đám người chen chúc, lố nhố trên bục thánh
đường và ḷng chợt vui rộn ră khi thấy
Đức uy nghi, rắn rỏi trong bộ âu phục màu
đen thẫm khít khao, đang đứng cạnh Hùng. T́nh cờ bắt gặp
ánh mắt Đức cũng đang chăm chú nh́n ḿnh,
Hảo nhoẻn miệng cười.
Hảo h́nh dung đám cưới ḿnh
cũng tại nhà thờ này. Bố Mẹ nàng
mong muốn nàng lấy người cùng đạo. Nếu gặp người không có
đạo mà lại chịu theo
đạo th́ c̣n tốt hơn, được
phước nhiều hơn nữa.
Sau buổi lễ là tiệc cưới
dưới basement của nhà thờ, thức ăn
do gia đ́nh Loan và Hảo nấu cả tuần nay, mang
đến. Đức giúp
Hảo bầy thức ăn ra bàn trong
khi Hùng và Loan tiếp chuyện với quan khách. Phần lớn là bạn bè
của Hùng và Đức, không khí thân mật, vui nhộn. Suốt bữa tiệc, các bạn ép Hùng và Loan
cụng ly, hôn nhau, nếu không chịu th́ họ tiếp
tục la ó, gơ ly ầm ĩ.
Đức và Hảo là phù rể, phù dâu cũng bị
ép lây. Tửu lượng
của Đức khá, uống nhiều mà mặt không
đỏ, c̣n
Hảo đă ngà ngà say, không dám uống thêm, nàng lén
đổ rượu của ḿnh vào ly của
Đức. Đức
vui nhiều, để ư chăm chút, săn sóc Hảo. Bạn bè khen hai người
đẹp đôi và hỏi khi nào làm đám cưới,
Hảo bảo:
-
C̣n tùy anh Đức.
Đức nh́n Hảo gật gù:
-
Đang tính, đang tính.
Hùng nhảy với Loan bản nhạc
đầu tiên. Đức mời Hảo bài hát kế. Hảo bước chếnh choáng,
nàng ôm đôi vai rắn chắc của Đức, buông ḿnh
trong tay Đức, để mặc
Đức d́u nàng theo tiếng nhạc. Khuôn mặt
Đức thật gần, Hảo cảm thấy hơi
thở nóng, nồng mùi rượu, phả đầy
mặt và sự cọ xát của thân thể. Hảo ngượng ngịu,
cố giữ khoảng cách, có cái ǵ đó lấn cấn bên
dưới làm Hảo rùng ḿnh. Hết bài hát, Hảo về bàn,
vừa ngồi xuống đă thấy Hùng dơ tay mời nhảy, Hảo vui vẻ nắm
tay Hùng cùng lúc thấy Đức và Loan ra theo.
Hùng nói khẽ:
-
Cám ơn Hảo đă lo cho đám
cưới của tụi tôi được chu
đáo.
-
Không có chi anh.
Loan và gia đ́nh rất tốt đối với
Hảo. Anh cũng rất
tốt với Hảo, đă nhường lại cái
apartement cho Hảo.
-
Tại v́ tôi muốn Hảo về đó
ở gần Đức, có người chăm sóc cho
Hảo.
-
Hảo biết.
Anh và anh Đức ở khu đó đă lâu, đi
đâu cũng có nhau, nay anh dọn ra, anh Đức cũng
buồn.
-
Nó mà buồn cái ǵ. Vui là khác v́ có Hảo
đấy. Hảo ráng lo cho
Đức nghe, một mẫu người đàn ông
đàng hoàng, hiếm có.
-
Chỉ e anh Đức chê Hảo thôi.
-
Đức có nhiều tâm sự, Hảo
nên dịu dàng và kiên nhẫn, sẽ thành công. Tôi sẽ vun vào cho hai
người.
-
Cám ơn anh.
Hảo qua đây có một ḿnh, nhận gia đ́nh Loan
làm gia đ́nh ḿnh và xem anh với Loan như anh chị
của Hảo vậy.
-
Tôi mong sớm đến ngày
được đi ăn đám
cưới của Hảo và Đức. Có cần
chuyện ǵ Hảo cứ cho tôi biết.
-
Dạ. Cám ơn anh.
Mới nhẩy có vài bài mà Hảo đă thấm
mệt, một phần nghe những bản nhạc
Việt quen thuộc, đầy kỷ niệm, phát ra
từ cái máy cassette để ở góc pḥng làm nàng ngậm
ngùi, nhớ quê hương và gia đ́nh quá.
Nàng không nhẩy nữa, ngồi miên man nghĩ
đến những ngày trước mặt, đến những
việc mà nàng sẽ làm cho Đức, săn sóc Đức
để mau tiến đến hôn nhân.
Hảo dựa vai Đức lim dim. Đức và các bạn đang
khơi lại những câu chuyện thời chinh chiến, những
buồn vui và bất măn cũng theo đó
mà tuôn ra ào ào đệm bằng những tiếng
ĐM.
Đức vuốt ve bàn tay
nàng:
- Em
mệt chưa? Để
anh đưa về nhé.
-
Không, em chưa mệt, các anh cứ
tiếp tục cuộc vui.
-
Anh nghĩ chúng ta nên tan hàng để cho
cô dâu chú rể c̣n nghỉ ngơi nữa chứ, vả
lại nhà thờ đóng cửa lúc chín giờ, cũng nên
bắt đầu chùi dọn.
Cường cười hô hố:
- Thằng Đức nói phải,
cụng ly lần chót rồi tan hàng. Ly của tụi bay đâu?
Rượu rót đầy ly, trong
vắt, sủi bọt. Mọi người cụng ly, tiếng “dzô, dzô”,
tiếng cười đùa chớt nhả, ầm ĩ, ồn
ào, chan chứa t́nh đồng đội, quá khứ đau
khổ đă nhường chỗ cho hạnh phúc và hy
vọng.
Đức ṿng tay ôm Hảo,
d́u ra xe. Trời
nhá nhem tối, mặt trăng rằm tṛn xoe trên
đỉnh nóc chuông, gió hây hây, mát rượi. Bước chân Hảo nghả
nghiêng theo bước chân Đức. Đức quay cửa xe xuống
thấp một chút cho thoáng, Hảo dựa đầu vào
vai Đức, mùi rượu quyện với hơi
người thành một mùi rất nồng nàn, rất
gợi cảm, Hảo lâng lâng, ngây ngất, nàng muốn kéo
dài giây phút thần tiên này.
Đức liếc nh́n Hảo ngủ gà
ngủ gật, khuôn mặt b́nh an, đẹp mặn mà, hương
tóc quyện mùi son phấn, thơm
phức, quyến rũ, nhưng Đức vẫn khao khát một
vẻ đẹp tự nhiên c̣n mang nét trẻ thơ
của Hà. Đức
bâng khuâng nghĩ đến ngày mai. Chàng và Hảo sẽ có nhiều
cơ hội gặp gỡ chung
đụng. Pḥng chàng ở
tầng trên, pḥng Hảo là pḥng cũ của Hùng, ở
tầng dưới, chàng sẽ đưa đón Hảo v́ cả
hai cùng làm cho hăng furniture của gia đ́nh Loan, liệu
sự gần gũi này có đem lại t́nh yêu và hôn nhân. Có lẽ Hảo
muốn thế, nhưng c̣n chàng có muốn thế không?
Mối t́nh với Hà tuy không c̣n hy vọng ǵ
nữa, nhưng h́nh ảnh nàng vẫn chưa ra khỏi tâm
trí. Từ khi qua California,
Đức chỉ gọi về nói chuyện với ông bà
Xuân có một lần, báo tin chàng đă đến nơi b́nh
an, chàng cảm nhận như có sự hời hợt, xa cách
qua cuộc đối thoại.
Hảo chợt
cựa ḿnh. Đức
khẽ nói:”Sắp đến nhà rồi đó em”. Hảo ú ớ, xoay người
dựa vào ghế ngủ tiếp…
Sau một lúc loanh quanh trong sân đậu
xe, Đức t́m được một
chỗ đậu gần phía cổng sau, tương
đối gần với lối lên pḥng Hảo. Chàng đỡ Hảo ra xe, lên mấy bực cầu thang, rồi vào
thang máy, Hảo c̣n ngái ngủ, ṿng tay ôm chặt lưng chàng. Đến cửa
pḥng, Đức lục trong ví Hảo, t́m ch́a khóa. Căn pḥng này Đức đă quá
quen thuộc v́ chàng đă bao nhiêu lần đến đây
với Hùng. Hùng đă
nhường lại căn pḥng cho Hảo với nguyên
vẹn đồ đạc. Đức
d́u Hảo vào pḥng ngủ, nhưng Hảo đă đẩy
chàng ra:
-
Em đi một ḿnh được
rồi. Anh pha café dùm em. Em thay áo rồi ra ngay.
-
Coi chừng vấp
cái thảm chùi chân.
Đức quay trở ra
pḥng bếp, pha café, rồi ra ngồi ở sofa đối
diện với khung cửa kính lớn từ trần
xuống đến sàn nhà, trăng đă lên cao, sáng vằng
vặc, đồi cỏ xanh mượt xen những
bụi trúc đào đỏ ối.
Đức nhớ những lần ngồi đây
chuyện tṛ với Hùng, chuyện tương lai, chuyện
quá khứ, chuyện Loan, chuyện Hà và Hảo, những
trói buộc của cuộc đời mà ḿnh không tháo gỡ
được. Đức
nghe có tiếng nước chảy, chắc Hảo đang
tắm. Đức
vào bếp, mở tủ lạnh t́m sữa đặc,
cốc café đen nhánh nhạt dần theo
từng th́a sữa khuấy, làm bớt vị đắng
nghét như thuốc bắc. Chàng cầm cốc café đi ra pḥng khách th́ vừa
lúc Hảo bước ra, mát rượi trong bồ áo
ngủ ngắn cũn.
Hảo cầm lấy cốc café trong tay
chàng, hớp một ngụm:
-
Em uống chung
với anh nhé. Tắm xong
thấy tỉnh ngủ hẳn.
Anh ngồi chơi với em một lúc được
không?
-
Được. Mai chủ nhật, anh cũng không
có dự tính ǵ ngoài việc đưa vợ chồng Hùng ra
phi trường đi Hawaii.
Đức lẳng
lặng theo Hảo ngồi xuống sofa. Dưới ánh trăng sáng lung
linh, làn da Hảo trắng mượt mà, không c̣n dấu
vết của phấn son, mái tóc ướt, đen nhánh,
chải gọn ra phía sau, dọc theo cái cổ thanh tú, cánh
tay nuột nà thả lỏng bên đôi chân trần mịn,
bắt chéo lên nhau.
Hảo ngước
mắt nh́n chàng:
-
Hôm nay em thấy anh
khác mọi ngày, hoạt bát và vui vẻ, nếu anh muốn
em sẽ thường xuyên tổ chức họp mặt,
mời các anh ấy đến đây.
-
Đừng
Hảo. Lâu lâu có dịp
gặp nhau thấy vui hơn, chứ gặp hoài chán lắm,
nhiều khi bất đồng ư kiến lại gây lộn.
-
Từ hồi
mất nước đến bây giờ, em mới có
một ngày hôn nay vui và hạnh phúc.
Hạnh phúc cho Loan v́ Loan đă yên bề gia thất bên
người ḿnh yêu và hạnh phúc cho em v́ được
mọi người yêu thương, che chở.
-
Anh thấy gia
đ́nh Loan thương yêu Hảo như con đẻ.
-
Vâng, không có gia
đ́nh Loan, em đâu có mặt ở bên Mỹ, đâu có được
gặp anh. Đúng là duyên
số anh nhỉ?
-
Anh cũng cho là
duyên số.
-
Anh định
chừng nào chúng ḿnh làm đám cưới? Hảo ấp úng.
-
Anh để tùy ư
Hảo đấy. Trong hoàn cảnh này, anh không xin phép
phụ thân được, nên có chút băn khoăn, nghĩ
ngợi.
-
Anh Hùng nói anh
thương Mẹ lắm.
-
Anh luôn nghĩ
đến Mẹ. Từ ngày người anh bị mất
tích trong chuyến bay ra Bắc, Mẹ dồn tất cả
thương yêu, lo lắng cho anh. Đáng lư anh phải
trở về VN để phụng dưỡng cha mẹ
mới phải.
-
Biết đâu sau
này khi có bang giao giữa Mỹ và VN, anh sẽ liên lạc
được với gia đ́nh.
Em cũng nhớ gia đ́nh em rất nhiều. Thân con gái lưu lạc xứ
người em c̣n khổ tâm hơn anh nữa. May mà có Loan, gia đ́nh Loan, và bây
giờ lại có anh.
-
Anh mong sẽ
đem lại hạnh phúc cho Hảo.
Hảo hớn hở:
-
Qua Tết, chúng ḿnh
làm đám cưới?
-
Có đủ th́
giờ cho Hảo chuẩn bị không?
Hảo chợt nhớ là
Hùng phải trải qua một lớp giáo lư căn bản
hôn nhân ba tháng để học về lời Chúa dậy
rồi mới được làm đám cưới với
Loan trong nhà thờ. Nàng ngập ngừng:
-
Hay là chờ
đến tháng tư, tháng năm vậy. Lúc ấy hoa xuân nở rộ,
chụp h́nh đẹp lắm.
-
Tùy Hảo
đấy, khi nào chọn được ngày và nơi
chốn th́ cho anh biết.
Hảo nũng nịu
dụi đầu vào ngực Đức. Đức nâng cằm nàng,
định hôn vào đôi mắt long lanh, nhưng môi Hảo
đă đặt vào môi chàng một nụ hôn mềm,
ướt át. Vai áo Hảo tuột để lộ một
phần bờ ngực đầy, thanh tân, Đức kéo
lên, nhưng Hảo đă giữ tay chàng đồng
thời ngả người nằm dài trên sofa. Đức nhẹ nhàng cởi
chiếc áo ngủ mong manh.
Hảo lồ lộ như một con búp bê vĩ
đại, làn da Hảo ánh lên như có lân tinh, tóc xơa ḷa x̣a,
hai vai tṛn lẳn. Hảo thẹn, nhắm mắt, bàn tay mảnh
khảnh rụt rè che ngực đang nhấp nhô theo nhịp
thở. Trăng như
đồng lơa, bao phủ toàn thân Hảo, ngời ngời
sáng man dại. Đức mê
mẩn chiêm ngưỡng, vuốt ve, hít thở hương
đầu mùa trong sạch trinh nguyên, cảm nhận
được sự run rẩy của toàn thân Hảo. Khi bàn tay Đức đi dần
xuống dưới, Hảo co rúm, hoảng hốt giữ
bàn tay Đức lại, rồi bất chợt kéo chàng
đè lên người, níu vai Đức d́m xuống.
Đêm rơi vào
khoảng đen thăm thẳm, bao che những đ̣i
hỏi thôi thúc bị đè nén bấy lâu, dồn dập
theo từng cơn vồ vập, từng hồi cọ xát,
và từng cơn rướn co quắp.
Đức đê mê,
ngụp lặn trong khoái cảm đến rợn
người, dâng cao chất ngất, thúc đẩy sự chiếm
đoạt trọn vẹn, đến tận cùng.
Hảo nằm bẹp dí dước sức nặng của
Đức. Trong cơn đau
xé thịt, Hảo bấu chặt mông Đức, ấn
vào. Đức nghe tiếng
Hảo kêu thảng thốt, nhưng không cưỡng
lại được sự đ̣i hỏi mạnh mẽ,
gấp gáp, chàng gh́ xiết tấm thân mềm oặt bên
dưới, hổn hển đẩy mạnh. Trong cơn khoái lạc tuyệt
đỉnh h́nh bóng Hà nhập nhằng, lẫn lộn,
Đức nấc lên tên người yêu.
Hảo lả
người v́ đau, chợt nàng sửng sốt, bàng hoàng nghe
Đức gọi tên “Hà”. Tiếng gọi rất nhẹ,
thoảng trong hơi thở gấp, nhưng Hảo chắc
chắn ḿnh không nghe lầm.
Nàng linh tính có chuyện không may, thấy tiếc
đời con gái vừa mất, tủi thân, để
mặc giọt lệ tràn khoé mắt.
Đang vùi mặt vào má
Hảo, Đức cảm thấy có cái ǵ ấm và
ướt, chàng nhỏm người, nhận ra Hảo
đang khóc, quưnh quáng:
- Em đau lắm hả?
Hảo quay mặt, không
trả lời. Đức lấy
tay chùi những giọt lệ đang tuôn trào.
-
Anh xin lỗi. Rồi
chúng ḿnh sẽ làm đám cưới.
Hảo vẫn im ĺm. Đức lúng túng không biết làm
sao bèn hôn lên trán Hảo. Hảo đẩy ra, nh́n
Đức ḍ xét:
-
Em nghe anh gọi tên
Hà. Là ai vậy?
Đức buông thơng
người xuống nệm ghế, thở dài:
-
Là người anh
đă thầm yêu trước khi gặp em. Chỉ là một mối t́nh
đơn phương, vô vọng.
-
Anh vẫn c̣n liên
lạc?
-
Anh chỉ liên
lạc với gia đ́nh cô ấy thôi.
Rồi Đức
vắn tắt kể lại chuyện ḿnh và Hà cho Hảo
nghe. Hảo không ngờ
Đức lại nhậy cảm và đa t́nh đến
thế, biết làm sao để đẩy h́nh bóng Hà ra
khỏi Đức vĩnh viễn. Hảo ṿng tay ôm Đức,
rầu rầu:
-
Anh ở lại
với em đêm nay.
-
Tốt hơn là
để anh về. Mai anh qua
đón em đưa vợ chồng Hùng ra phi trường
đi honeymoon.... Anh có lỗi với em quá... Tha thứ cho
anh nhé. Để anh đưa em vào pḥng ngủ.
Đức d́u nàng vào pḥng.
Chàng đắp chăn cho nàng, tần ngần đứng
bên giường nh́n Hảo một lúc rồi khẽ khàng
khép cửa lại.
Đức chưa về
pḥng ḿnh ngay, chàng ra ngồi ở bực thềm của
building, lặng lẽ hút thuốc.
Trăng tṛn vằng vặc, đẹp như
những ước mơ êm đềm của tuổi
thơ và những hoài băo của tuổi mới lớn. Những
lúc hành quân xa nhà, Đức ao ước được
như ánh trăng về bên Mẹ, an ủi người
Mẹ đơn chiếc, luôn mong ngóng sự trở về
của người con trai đă biệt tích và người
con trai c̣n xông pha nơi chiến tuyến. Chàng gửi vào trăng những
mơ ước lứa đôi với Hà, những nhớ nhung
da diết. Ánh trăng măi
ở cạnh chàng dù những ước mơ đă tàn theo
thời gian, theo mệnh nước. Đức biết đời ḿnh
đă cột chặt với Hảo, chàng sẽ nhờ Hùng
và Loan khuyên nhủ Hảo. Khói
thuốc mờ cảnh vật, Đức rút bài thơ
trong ví ra ép vào ngực, thầm th́: “Vĩnh biệt em, Hà
ơi!”.
*
***
Không có Mary trong pḥng, Hà ngồi
học thi trên giường, thoải mái trong cái áo ngủ hở
hang. Như có linh tính, nàng nh́n
ra cửa pḥng th́ thấy có mấy cái đầu đang
lấp ló, nh́n vào. Hà hết
hồn nói:
-
Í, khoan vào. Chờ Hà một chút.
-
OK
Hà quơ cái áo trên
giường khoác vào rồi ra mở cửa:
-
Ủa mấy anh
đi đâu mà lạc tới dorm con gái đây?
Bảo vào pḥng
trước mọi người:
-
Th́ đi thăm Hà
trước khi trường đóng cửa vào dịp
lễ.
Phan vào sau cùng, kéo ghế
ngồi sát giường của Hà:
-
Mới gặp
tuần trước đă nhớ rồi.
Cả đám cười
ồ lên.
Căn pḥng nhỏ
chỉ vừa đủ chỗ kê 2 cái giường, 2 cái
bàn, và 2 cái ghế. Phan
chiếm cái ghế, Bảo, Tuấn và Tú đứng lố
nhố giữa pḥng. Hà
thấy ngại quá v́ đang lúc thi, mọi người
cần sự yên lặng. Hà
đề nghị:
-
Hà mời các anh
xuống lounge nói chuyện nha.
Tuấn xua tay:
-
Thôi khỏi. Tụi này đến cho biết
chỗ của Hà. Đứng
chút rồi về cho bà con học thi.
-
Chừng nào Hà
về Cleveland? Tú hỏi.
-
Hà thi cái test
cuối cùng vào sáng ngày mốt, xong rồi gia đ́nh đón
Hà về ngay chiều hôm đó.
Mới xa nhà mấy tháng mà nhớ quá chừng. Mong về nhà sửa soạn
đón Xmas với gia đ́nh. C̣n mấy anh?
-
Tụi này ở
lại, campus vắng tanh, buồn dễ sợ. Có thể đi Columbus chơi vài
hôm. Có mấy đứa bạn trước kia cũng
học ở OU, nay về đó học.
Phan thắc mắc:
-
Khi nào Hà trở
lại OU?
-
Dạ, sau ngày New
Year.
-
Tuần
trước Tâm, Ḥa làm party vui quá, có đủ mặt
mọi người. Tuần này thi xong
là mạnh ai nấy đi.
Bảo đồng ư với
Phan:
-
Ừ, hôm đó vui quá. Hai chị em Hà c̣n rất VN.
Phượng đâu?
-
Dạ, pḥng Phượng ở bên kia. Để Hà
gọi Phượng qua.
Phan cản:
-
Đừng, để Phượng
học. Hà đang thi môn ǵ vậy?
-
Dạ, c̣n môn toán và hóa học.
-
Hà cho địa chỉ nhà
được không? Gởi card Xmas đó mà. Có phiền ǵ không?
-
Dạ không.
Hà hí hoáy
viết, có cảm tưởng như Phan đang chằm
chằm nh́n ḿnh. Nàng ch́a tay
đưa Phan tờ giấy:
-
Đây anh.
Phan
đón lấy:
-
Cám ơn Hà. Chúc Hà về với gia đ́nh vui nhé.
Phan về nghe.
Hà
vội vàng xỏ đôi dép, tiễn cả đám ra cửa. Đến đầu cầu
thang, Phan ngoái lại nh́n Hà, đưa tay vẫy: “Bye”. Hà thấy ánh mắt Phan thật
quyến luyến, tŕu mến. Không học tiếp
được, Hà xếp sách vở để lên bàn, trùm
chăn đi ngủ. Đôi
mắt linh động, ấm áp của Phan theo nàng vào
giấc mộng.
(C̣n
tiếp)