Duyên Kiếp

 

Tóc óng mượt bờ vai,

Mắt nai buồn man mác,

Mảnh mai dáng trang đài,

Thương em, anh si dại một đời.

 

Tàu bay xuyên mây trời,

Nhớ áo dài em trắng,

E ấp mộng đầu đời,

Có thấy mình áo cưới chung đôi.

 

Sang thăm em năm mới,

Tặng cành hoa mai rừng,

Hái miền đồi núi vắng,

Chúc em xuân này thắm mộng đầu.

 

Em ngập ngừng đôi câu,

Rồi e lệ cúi đầu,

Vân vê tà áo mới,

Yêu đam mê, sôi nổi vì em.

 

Ba mươi tháng Tư đen,

Thời cuộc đổi qua đêm,

Sài Gòn giờ dẫy chết,

Hận lòng anh ly biệt người thương.

 

Đàn chim sắt lạc đường,

Lao mình ra đại dương,

Từng chiếc xô xuống biển,

Cô đơn giữa chiến hạm đầy người.

 

Ngày qua ngày tiếp nối,

Gia đình đã mất rồi,

Bóng em giờ biền biệt,

Từng đêm anh tha thiết nhớ nhung.

 

Nơi đất khách tạm dung,

Cầu mong được trùng phùng,

Kiếp này chưa tròn mộng,

Hẹn kiếp sau ta sống trọn đời.

 

 

Nguyễn P. Thúy, 8/17/2004