Mẹ ơi, hôm nay ngày cuối năm,
Nhớ nhà con tan nát cõi lòng,
Sống tạm đất người
con đón Tết,
Bàn thờ giản dị, cúng vong hồn.
Con đốt nén hương, hương trầm bay,
Phủ mờ khung ảnh nét hao gầy,
Ba ơi, chừ biết còn yên chỗ,
Hay mộ bia thành ruộng
đất cày.
Con thương mẹ già tuổi
đã cao,
Hết khóc thương chồng lại nghẹn ngào,
Nhớ thằng
con một nay lưu lạc,
Sống ở quê ngườì, biết ra sao?
Chắc mẹ buồn nhiều khi Tết đến,
Vắng con thiếu
bố có gì vui,
Giao thừa quạnh quẽ, lòng đau nhói,
Nước mất, nhà tan hận chửa nguôi.
Con đốt nén hương, hương trầm bay,
Nước mắt mặn môi, xót dạ này,
Xin dâng lời khấn về đất Việt,
Và mẹ, bình an với
tháng ngày.
Nguyễn P. Thúy,
02/20/1980