
Ngậm ngùi thương
cảm những người đã hy sinh cuộc sống và
sinh mạng cho lý tưởng, cho đất nước,
trong bài “Đốm Lửa Quê Người” của
Đại Tá Vũ Văn Lộc, bút hiệu Giao
Chỉ. Bài này
đăng trên DCVOnline, www.danchimviet.com, ngày 8/9/06.
Leo lét sáng giữa rừng
đen đậm đặc,
Ánh đèn đêm trong khu vực
Hạ Lào,
Ánh đèn ơi, gợi
buồn nhớ biết bao,
Những
buổi tối quê nhà sao hạnh phúc.
Từ 75, khi đi lòng đã
quyết,
Dù biết trăm phần
chết vẫn ơ hờ,
Tìm đường về kháng
chiến chống cộng nô,
Cương
quyết làm việc vá trời đội đá.
Lập chiến khu ở Thái Lan, Cam Bốt,
Vượt núi đồi,
rừng, biển rộng về Nam,
Âm thầm đi khi bóng tối
giăng màn,
Tự khắc phục bao khó
khăn, gian khổ.
Thần chết chờ
từng bước đi, cử động,
Ngàn địch quân theo rình rập săn mồi,
Vài trăm quân kháng chiến quá
nhỏ nhoi,
Lừng lững bước,
phó đời cho mệnh số.
Máu đã tuôn, bao thân
người đã đổ,
Chết trong tù hay chết
giữa rừng già,
Bởi đạn thù hay
bởi đạn của ta,
Hào hùng quá một đời
trai chí cả.
Người bị bắt
chốn lao tù chịu khổ,
Đã bao năm vẫn chưa
có ngày ra,
Chiến đấu thành công,
mừng có tự do,
Còn thất bại xin ai cho phát
súng.
Cuộc tranh đấu ôi tang
thương, bi thảm,
Hiến dâng về đất
mẹ với tương lai,
“Đèn nhà ai hay đốm
lửa quê người” (*)
Trong u tối sáng soi lòng yêu
nước.
·
“Này em, anh sẽ về bên kia biên
giới.
Đèn
nhà ai hay đốm lửa quê người”
Hai
câu trong nhạc phẩm “Trăng Chiến Khu” của kháng
chiến quân/nhạc sĩ Trần Thiện Khải, đã
tự sát sau khi bị thương trên đường Đông
Tiến từ Thái Lan về Việt
Nguyễn P. Thúy
August 16, 2006