
Người yêu ơi, biết
chăng ta sầu năo,
Xa vắng người, khắc khoải cả trăng sao,
Những con đường từng ḥ hẹn hôm
nào,
Nằm trơ trụi trong phố buồn ray rứt.
Biết bao buổi ta chập chờn thao thức,
Yên vắng rợn người, u uất thâm cung,
Ḷng bồn chồn bao lo lắng đau buồn,
Trong hốt hoảng ta sợ t́nh tan vỡ.
Nỗi nhớ về, ào ào dâng
băo tố,
Khát khao t́m ân ái, một
ṿng tay,
Môi kề môi, hồn
mê mải đắm say,
Đam
mê rực, đốt thân thành tro bụi.
Mộng mị nào, từng
ngày ru
chắp nối,
Trách ai đây khi
chăn gối nhạt hương,
Đêm từng đêm, thầm đổ lệ tiếc thương,
Người có hay chốn này ta tàn tạ.
Bên trời Tây với muôn loài hoa lạ,
Đời phong trần dễ sa
đọa, say sưa,
T́nh nhân ơi, về
chốn cũ, ta chờ,
Quê
hương đó dù nhọc nhằn,
chinh chiến.
Mẹ già, em dại,
gia đ́nh, thân quyến,
Mở rộng ṿng tay, yêu
mến chân t́nh,
Niềm hân hoan, sự
sống chợt hồi sinh,
T́nh dậy sóng, dập dồn tim thổn thức .
Nguyễn P. Thúy/VN 1974