Đoản Khúc II

 

 

 

Ta muốn sống suốt đời cho đất nước,

Dù gian nan chờ đợi kiếp gió sương,

Yêu quê hương nên nguy hiểm xem thường,

Đem sức mọn, tài hèn ra xây dựng.

***

 

Ta muốn sống kiếp anh hùng ngạo nghễ,

Vượt núi cao đạp sóng dữ cuồng phong,

Hái sao trời đem kết áo hoàng long,

Gom mây gió về dựng xây thành quách.

 

Họa

 

Ta vẫn biết anh hùng đời ngạo nghễ,

Nhưng nhớ rằng đời chẳng khác vân phong,

Hội gió mây vùng vẫy kiếp hoàng long,

Tan phong vũ rồi cũng trong một quách.

***

 

Trời hỡi làm sao quá khắt khe,

Để cho lệ thắm ướt rèm mi,

Bao nhiêu mộng ước ta xây đắp,

Là bấy nhiêu sầu tiễn mộng đi.

 

Trời hỡi làm sao cho tôi quên,

Quên đời, quên cả chính thân mình,

Quên tình, quên bạn, quên nhân ngãi,

Nhắm mắt đi vào cõi mông mênh.

***

 

 

Nguyễn P. Thúy/VN 1973-1974