
Thành phố Ishinomaki tan hoang, đổ nát sau thảm họa động đất kèm theo sóng thần vào ngày 11 tháng 3, 2011.
![]()
Thương
tặng các em học sinh
tại trường
tiểu học Kama, thị trấn Ishinomaki, Japan. Khi trận động đất xẩy ra vào ngày
11 tháng 3, 2011, các em đă bị
kẹt lại ở
trường. Các em vẫn c̣n chờ cha mẹ đến đón, nhưng có thể
là không bao giờ đến
nữa.
Cha Mẹ đâu, con đang chờ đến đón,
Đă mấy ngày con mong ngóng,
đợi trông.
Sáng hôm nào con vui vẻ
đến trường,
Tung tăng nhẩy, những bước chân thơ dại.
Con hồn nhiên, đời sáng tươi, an lạc,
Sống ngoan
hiền, trong bảo bọc Mẹ Cha.
Bỗng một hôm, sóng nổi,
đất rung nhà,
Con và bạn chui gầm bàn, hăi sợ.
Trong cô đơn càng tăng thêm nỗi nhớ,
Con mong chờ h́nh bóng của Mẹ Cha.
Ngoài sân kia, đổ
nát những mái nhà,
Những kỷ
niệm vỡ oà trên mặt
đất.
Con và bạn nỗi đau không thể khóc,
Vẫn học
hành, đọc sách đợi ngày qua.
Một ngày mai đem hy
vọng chan ḥa,
Cha Mẹ đến đón con giờ tan học.
Con vẫn đợi, vẫn mong t́m h́nh bóng,
Của Mẹ Cha trong kiên nhẫn, âm thầm.
Hứa với con, một ngày đó rất
gần,
Sẽ đến lớp mang con về mái ấm.
Cha Mẹ ơi, con kính dâng lời
khấn,
Xin Bề Trên che chở đấng sinh thành.
Để cho con c̣n có
được cơ
may,
Được Cha Mẹ mở ṿng tay ôm
ấp.
Cha Mẹ ơi, dù ngày dài
vô tận,
Sẽ không ngừng hy vọng gặp
Mẹ Cha.
Nguyễn P. Thúy, 03/23/2011
[vanchuongpn]
Báo The Daily Mail từ
Anh kể về chuyện 30 học sinh nhỏ tại trường tiểu học Kama của nước Nhật, các em ngồi
lặng lẽ ở
trong góc của lớp này nơi tầng
lầu 3 của trường, mỗi ngày chờ ba mẹ tới
đón về, kể từ ngày sóng thần
tràn vào thị trấn Ishinomaki. Cũng hơn cả
tuần rồi, không có ba
mẹ nạ̀ tới đón các em. Và bây giờ th́
không ai nghĩ là ba
mẹ các em c̣n sống
sót để đón các em
về.
Các thầy cô nghĩ rằng một số bé gáí, bé
trai này, tuổi từ 8 tới 12, biết rằng ba mẹ
các em đă
mất tích và sẽ không
bao giờ xuất hiện trước mặt các em nữa,
nhưng các em không nói
ǵ.
Các em vẫn kiên nhẫn lặng lẽ đọc sách, hay chơi các tṛ
thẻ bài, được quan sát và chăm
sóc bởi thân nhân và
thầy cô, những người ngăn không cho bất kỳ
ai nói với
các em. Các viên chức
sợ rằng ngay cả tiếng
cửa kéo ra cũng đưa
tới một hy vọng sai
lầm rằng có một bậc
bố mẹ nào tới đón
các em về.