
Từ tháng Tư chuyện đời chưa
kể hết, (*)
Mỗi một năm lại bộc phát
vết thương,
Bao chứng nhân vẫn lên tiếng hùng
hồn,
Đ̣i phạm nhân phải chuyển tâm, sám
hối.
Cuộc phù du một cơn dài thảm
khốc,
Thoắt bóng câu một chốc mấy
mươi năm,
Cảnh đời bao mất mát lẫn
thăng trầm,
Bao thù hận, bao thương tâm chồng
chất.
Bao sinh ly, tử biệt, bao cùng cực,
Tới tận cùng địa ngục của
loài người,
Có dân nào thống khổ như dân tôi,
Từ tháng Tư chuyện
đời chưa kể hết.
Mỗi lần nghe, đọc, mỗi
lần uất nghẹn,
Cười như điên và lệ chẳng
ngừng tuôn,
Là ngậm ngùi, đau đớn ứ trong
hồn,
Là tha thiết cầu xin
Trời cứu rỗi.
Tôi sẵn sàng đem đời tôi đánh
đổi,
Cho quê hương có cơ hội vươn
lên,
Cho dân tôi có đầy đủ nhân
quyền,
Để tiến
bước song hành cùng thế giới.
Trời
ơi Trời có nghe lời tôi gọi!
* Tháng Tư, 1975
Nguyễn
P. Thúy, 04/20/2007