
Em đã chờ anh tự kiếp
nào,
Bước chân lãng tử
hãy về mau,
Thiết tha bốn hướng
tình đang gọi,
Mời
mọc mười phương nghĩa sẽ trao.
Em sẽ chờ anh cho trọn
kiếp,
Thầm mong nhận được lễ trầu cau,
Rồi mai, rồi mốt, rồi thiên cổ,
Và
đến nghìn sau vẫn có
nhau.
Họa
Dù phải chờ anh đến kiếp nào,
Dù cho hoa thắm
nhạt phai mau,
Lòng chung thủy
giữ, em xin đợi,
Nhận mối duyên tình em đã
trao.
Em vẫn chờ anh cho trọn
kiếp,
Duyên tình đã lỡ
lễ trầu cau,
Hận lòng mang mãi
vào thiên cổ,
Hóa
đá trông vời ngóng đợi nhau.
Nguyễn P. Thúy, 01/14/1973