
Những
căn bệnh nghiệt ngă và quái ác,
Đang
ăn ṃn,
lở loét cả Việt
Biến
con người đă
một dạo hùng anh,
Thành con
thú chỉ lo ăn, tận hưởng.
Bệnh vô cảm trầm kha, ôi khó
chữa,
Không động
ḷng, hời hợt đến dửng dưng.
Dân đói nghèo, ngày đêm phải
lăn lưng,
Mưu sinh kế trong vùng kinh tế
mới.
Đi mót nhặt đống rác cao, hôi thối,
Ngoài vĩa hè có
khối kẻ ăn xin.
Thấy
cái xấu, cái ác cũng
thản nhiên,
Bỏ luân lư và nghiệp
duyên nhân quả.
Dân kêu gào đ̣i
ruộng vườn
phải trả,
Đảng dùi cui đàn áp cả
nhân quyền.
Bao cảnh khổ trên đất nước triền miên,
Vận mệnh
nước, chủ quyền c̣n đâu nữa?
Bản
Giốc, Nam Quan mất theo
lời hứa,
Tàu cộng
tham, muốn được cả biển Đông.
Là anh em mà
gươm dáo trong ḷng,
Muốn Việt
Dân tộc tự hào bao năm
đánh mất,
Làm được
ǵ như cách mạng Hoa Lài. (1)
Bệnh cầu an gây bao cảnh
chướng tai,
Chỉ lo thân có lắm tài
nhiều của.
Phóng túng, đua đ̣i, nhà to cửa rộng,
Chỉ quan tâm đến giấc mộng làm giàu.
Bằng
dổm, đút lóp, miễn có job cao,
Mặc xă hội rữa nát v́ thao
túng.
Bệnh nhu nhược, buông xuôi
nên bất DŨNG,
Sợ lao tù nên quy phục
quyền hành.
Phải
giả câm, giả điếc, giả ngu
đần,
Chỉ
muốn sống an thân, đời
tận hưởng.
Bệnh hay quên, ngơ ngáo và
ngu muội,
Một ngàn năm đô hộ bởi thằng Tàu.
Đánh
Việt
Dùng gái đẹp buộc cúi đầu dâng đất.
Xă hội chủ nghĩa, Cộng Sản không có thật,
Thế
giới chứng
minh: hoang tưởng,
vô nhân.
Gian ác, bạo tàn:
lũ quỷ hiện thân,
Gây thảm
họa cho nhân dân, đồng
loại.
Những
căn bệnh Việt
Mấy ngàn năm đồng hóa, trở lại chăng?
Việt
TRI, TRUNG, DŨNG chặn
ngăn hờn vong quốc (2).
Nguyễn
P. Thúy, 3/17/2011
(1) Cách mạng dân chủ Hoa
Lài bộc phát ở
(2) “Nước mất mà không
biết là BẤT
TRI. Biết
mà không lo liệu là BẤT TRUNG. Lo
liệu mà không liều chết là BẤT
DŨNG”. Đây
là lời của Hàn Phi Tử, người nước Tàu.