

Đêm nay trăng sáng, trăng
tṛn quá,
Tỏa vạn hào quang khắp
bốn phương,
Chỉ có thuyền ta và ánh
sáng,
Quấn
quít bên nhau suốt chặng đường.
Lung linh sao sáng đỡ con
thuyền,
Lướt đi qua muôn
cảnh thần tiên,
Hồn ta ngây ngất trong
hư ảo,
Đây cơi thiên đường
hay Bondi. (*)
Nhưng mà ta nhớ rồi,
không phải,
Ta
đến Bondi để gặp người,
Mấy
năm xa cách bâng khuâng măi,
Vượt
quăng đường xa với vạn lời.
Sẽ
kể người nghe chuyện đă qua,
Những
ngày thân ái của đôi ta,
Những
ngày xưa ấy ôi đẹp quá,
Giữ chặt trong tim măi chẳng nḥa.
Băi vắng thênh thang, trắng
nơn nà,
Ḱa lầu gác mộng với
ngàn hoa,
Bao nhiêu hoa đẹp say
sương mới,
Trong gió
nghiêng ḿnh như đón ta.
Đă đến đây
rồi, ta đến đây,
Mai ơi, có biết nỗi vui
này, (**)
Nhẹ nhàng ta bước chân
kẻo vỡ,
Một vùng trời sáng rực
quanh đây.
Ngỡ ngàng biết mấy
dặm đường xa,
Chua xót làm sao ánh trăng tà,
Với vạn lời kia sao tắc nghẹn,
Bao kỷ
niệm xưa lệ ướt nḥa.
Ta muốn bịt tai dừng nghe nữa,
Tiếng cười, tiếng
nói của người ta,
Người
ta vui sướng bên ai quá,
Và đă
quên rồi, quên có ta.
Thôi nhé
ở lại người vui nhé,
Ta
về, giữ măi kỷ niệm qua,
Giận
vầng trăng cũ sao hờ hững,
Với
tay ta đập vỡ trăng tà.
Ồ sao
ta nhẹ bốc lên cao,
Lên cao,
cuốn hút bởi ngàn sao,
Không gian thăm thẳm, ta kêu
thét,
Giật ḿnh tỉnh giấc,
hóa chiêm bao.
*
** Ngày nhận được thư của bạn thân Nguyễn T.
Tuyết Mai, du học ở Sydney,
Nguyễn P. Thúy
April 12, 1973