Bơ Vơ Cung Điệu

 

 

Mẹ,

Bây giờ là mùa đông,

Con ngồi bên song cửa,

Nhìn tuyết rơi mịt mù,

Trắng xóa cả không gian,

Chỉ mình con trơ trọi với cung đàn,

Trong giá lạnh của mùa đông viễn xứ.

 

Mẹ,

Tay con run rẩy,

Nắn phím buông cung,

Một tiếng tơ vang trong giá lạnh,

Cung thương ai oán tiếng tơ chùng.

 

Mẹ ơi,

Ai ngờ đến một lần đi,

Là vạn trùng dương cản lối về.

Nhớ mẹ, buồn vương mờ ánh mắt,

Hồn đau, còn khóc buổi phân ly.

 

Mẹ,

Hai mươi năm nội chiến,

Mẹ chịu lắm đau thương,

Chứng tích còn in dấu,

Trên khắp nẻo quê hương.

 

Nay,

Nam Bắc hết phân ly,

Chiến tranh thôi dầy xéo,

Thì mẹ lại ai bi,

Vì ngập tràn thống khổ,

Nên con phải ra đi.

 

Con đi tìm lấy tự do,

Chẳng quản lênh đênh chốn hải hồ.

Mộng ước quê người con vẫn đợi,

Ngày về cố quốc rộn cung tơ.

 

Nhưng biết đến bao giờ,

Con trở về bên mẹ,

Hay từ đây cánh sẻ,

Lang bạt mãi trời xa.

Cây đàn chùng phím tơ ngà,

Biết còn dịp gẩy khúc ca thanh bình.

 

Mẹ,

Bên ngoài tuyết rơi,

Mỗi lúc một nhiều,

Mình con cô liêu,

Cõi lòng buốt giá.

Con ngân lên khúc ca buồn,

Bơ vơ cung điệu nặng hồn thương đau.

Bao giờ cho hết mối sầu,

Đường xưa lối cũ, xuôi tầu về Nam.

 

 

Nguyễn P. Thúy,

December 06, 1975