
Anh có nhớ những
ngày xưa chung bước,
Những rộn ràng, sung sướng được
gần nhau,
Những nỗi buồn vơ vẩn
nhạt nét sầu,
Trên
lối dốc xuôi đường chiều nắng nhạt.
Anh có nhớ những
nẻo đường
bóng mát,
Những ngọn đèn hiu hắt lúc
về đêm,
Những dấu chân qua lối nhỏ êm đềm,
Đưa
ta đến nơi yêu đương tình tự.
Bao lần hỏi, sao anh còn
do dự,
Hay đã quên những giờ phút của nhau,
Hay đã quên những hạnh phúc ban đầu,
Và
để mặc thời gian chôn dĩ vãng.
Em vẫn nhớ những dấu yêu ngày tháng,
Vẫn âm thầm gợi
nhắc kỷ niệm xưa,
Nhớ nhung thêm da diết
lúc trời mưa,
Thương
biết mấy những dư âm ngày cũ.
Em cầu mong tình mình như
thưở trước,
Vẫn nồng nàn và tươi thắm mộng mơ,
Để bồi hồi, rung động đến dại khờ,
Để
lòng ấm và đời thôi tẻ nhạt.
Nguyễn P. Thúy, 02/08/1977